Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 107: Những Nỗi Phân Vân

Chương trước Chương sau

Gia Hưng cô, ánh mắt thoáng xao động, nhưng lại cười nhạt. Tiêu Hà xoay bỏ , chẳng để lại cho ta thêm một ánh nào.

Lúc này, ở một góc hành lang, phía sau bức tường, Long đại ca đang trợn mắt, há miệng như cái xác kh hồn. Vốn khi th Tiêu Hà cùng Gia Hưng, định bám theo cảnh cáo Gia Hưng tránh xa nàng thơ của ra, nhưng nào ngờ lại nghe được m câu khiến trái tim vụn vỡ kh kịp vá.

Gia Hưng và Tiêu Hà nói nhiều, nhưng những gì lọt vào tai chỉ :

“... Trúc Quỳnh là quan trọng...”

“... Tình cảm giữa hai thì ?...”

“... Nếu làm tổn thương Trúc Quỳnh, sẽ kh tha cho .”

Một tay vịn tường, một tay ôm ngực, ánh mắt trở nên lạc thần.

- Kh... kh thể nào... Tiêu Hà thích con gái ?

gần như hoảng loạn, mặt trắng bệch như vừa chứng kiến một bi kịch cuộc đời.

- Kh được đâu Tiêu Hà... thích em mà. em lại chơi les chứ?

mếu máo như sắp khóc. Và va trúng cột cái “bốp!”

- ... Kh, đừng les mà! - ôm đầu, lủi thủi bước .

Từ lúc về nhà, Tiêu Hà chẳng ăn uống gì. Cứ nằm lăn qua lăn lại, trong đầu tua tua lại câu nói của Gia Hưng và gương mặt tội nghiệp của Trúc Quỳnh. Cô kh biết nói thế nào với Trúc Quỳnh để mọi thứ kh trở thành mảnh vỡ.

Cuối cùng, cô đứng dậy khoác áo ra ngoài. Chẳng mục đích gì cụ thể, chỉ là muốn ra ngoài, đâu đó để đầu óc thoáng hơn.

Lượn lờ trên phố một lúc, Tiêu Hà dừng chân trước cửa hàng tiện lợi quen thuộc. Cô bước vào với tâm trạng nặng nề, mắt lướt qua từng gian hàng một cách vô định.

Cô chọn vài loại bánh, vài que kem bỏ vào giỏ. Lúc lướt đến khu đồ uống, ánh mắt cô dừng lại ở kệ rượu trái cây. Tiêu Hà cầm một chai màu hồng nhạt với nhãn dâu tây lên ngắm nghía.

- Học sinh chưa đủ tuổi uống rượu đâu. – Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-107-nhung-noi-phan-van.html.]

Cô khựng lại, quay đầu . Là Quốc Hy. Vẫn gọn gàng trong trang phục áo sơ mi và quần tây, nhưng tóc hơi rối và phần áo hơi nhăn nhúm, vẻ như vừa mới xong việc.

- Em th nhiều học sinh trong trường vẫn uống mà. đâu?

- Học sinh ngoan thì kh nên thử m thứ này.

Tiêu Hà cười nhạt, để chai rượu trở lại kệ.

- Em cũng đâu định uống thật. Chỉ là… ta nói buồn thì uống rượu sẽ đỡ buồn hơn, em chỉ định thử xem đúng kh thôi.

- Rượu kh giúp ta bớt buồn đâu. Nó chỉ khiến ta tạm quên thôi. Khi tỉnh dậy, mọi chuyện vẫn thế.

Cô im lặng. bất giác nói, giọng lơ đãng.

- Thầy từng gặp chuyện gì… biết rõ ều đó là sai, nhưng kh thể nói ra. Biết là nên lên tiếng, nhưng nếu làm vậy thì lại sợ khác tổn thương…

Quốc Hy kh vội trả lời. cô, ánh mắt trầm lặng.

- Ai cũng sẽ lúc mắt kẹt giữa đúng và tốt. Nhưng kh cứ giữ im lặng là hèn nhát. Đôi khi, đó là vì ta đang học cách kiên nhẫn và chọn thời ểm phù hợp nhất.

Tiêu Hà kh đáp, chỉ lặng lẽ dãy lon nước gas phía trước. Cảm giác những lời nói nhẹ nhàng đó khiến tim dịu đôi chút.

Lúc cả hai bước ra khỏi cửa hàng, Tiêu Hà bất chợt xoay lại, chìa ra một bịch bánh b lan nhân kem, nhoẻn miệng cười.

- Thầy thử cái này , ngon lắm đó. Coi như… cho em cảm ơn vì m lời vừa .

Quốc Hy hơi bất ngờ, bật cười khẽ.

- Được, nhận.

- Vậy em về trước đây. – Tiêu Hà mỉm cười, cúi đầu chào .

Nói , cô chạy vụt , mỗi bước chân như nhẹ bẫng hơn sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi .

Quốc Hy định cất tiếng gọi, bảo cô để đưa về, nhưng lại thôi vì nghĩ cô cần chút khoảng lặng của riêng . đứng yên đó, tay siết hờ bịch bánh, ánh mắt dõi theo bóng dáng nhỏ bé đến khi khuất dần sau ngã rẽ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...