Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 108: Chốn Cũ

Chương trước Chương sau

Buổi chiều thứ bảy, Nhật Khánh đến đón Tiêu Hà như đã hẹn trước. Hôm nay, mặc sơ mi trắng đơn giản, tay đeo đồng hồ đen, cả toát ra khí chất ềm đạm, chín c như thể trưởng thành sớm hơn bạn bè đồng lứa.

Chiếc xe dừng trước cổng trường cấp hai. Tiêu Hà bước xuống, mái tóc đen khẽ bay trong gió. Cô đứng trước cánh cổng quen thuộc, ngẩng đầu tấm bảng hiệu đã bạc màu theo năm tháng, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Cả hai cùng bước vào trong, ánh nắng chiều xuyên qua tán phượng già đổ thành từng vệt sáng trên nền gạch cũ.

- Trường này vẫn kh thay đổi gì nhiều ha. – Tiêu Hà ngẩng mặt dãy phòng học cũ.

- Ừ, chỉ là thay đổi thôi. – Giọng Nhật Khánh trầm bổng như tiếng chu xa.

Hai cùng vào phòng hội đồng, gặp lại thầy chủ nhiệm cũ. Thầy vẫn vậy, giọng nói trầm đều, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt luôn ẩn chứa nét hiền từ.

Sau màn chào hỏi, Tiêu Hà và Nhật Khánh bắt đầu chụp hình cùng các thầy cô, sau đó ghi hình chia sẻ về những kỷ niệm với trường và hành trình học tập hiện tại. Cuối cùng là những lời n gửi, động viên đến đàn em.

Xong việc, cả hai tản bộ qu trường. Khi ngang qua lớp cũ, Tiêu Hà bước vào, tay chạm nhẹ lên mặt bàn gỗ.

- nhớ năm đó, chỉ biết học. Như thể nếu kh giỏi, sẽ bị cả thế giới bỏ lại. – Cô khẽ cười.

- đ. lúc nào cũng chăm chú như thể ngoài bài học ra, chẳng còn gì khác tồn tại. – Nhật Khánh đứng cạnh, giọng trầm thấp như hòa vào kh gian lặng lẽ.

Tiêu Hà khẽ cười, bàn tay đang bu thõng hơi siết lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-108-chon-cu.html.]

- Vậy ? Kh hẳn đâu. một ... vẫn luôn tồn tại trong tim . Chỉ tiếc là, với thì kh. – Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng ánh mắt thì trở nên lạc lõng.

- nói vậy là ? – Nhật Khánh sững lại, ngạc nhiên cô.

Tiêu Hà lắc đầu, nụ cười gượng gạo vẽ lên khóe môi.

- Kh gì. đừng để tâm.

Nói , cô xoay bước . Bóng lưng mảnh khảnh hòa vào sắc nắng chiều đang nhạt dần nơi hành lang cũ.

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

Nhật Khánh làm biết được rằng năm , cô phấn đấu nhiều như vậy là vì hy vọng một ngày được sánh đôi với . Chỉ vì một buổi chiều mưa, dịu dàng trao chiếc ô, khiến trái tim vốn đầy vết xước của cô th được cầu vồng và mải miết đuổi theo bóng hình .

Nhưng mưa tạnh, cầu vồng cũng chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc. sánh bước bên khác, còn cô chỉ biết ôm hoài mối tình đơn phương đã nhuốm màu tuyệt vọng.

Nhật Khánh đứng lặng theo. Lời nói vừa của Tiêu Hà vẫn vang vọng trong tâm trí , như một gợn sóng giữa mặt hồ phẳng lặng.

Cơn gió nhẹ thổi qua, thoảng đâu đó mùi hương dịu dàng quen thuộc của Tiêu Hà. chợt nhận ra, chẳng biết từ khi nào, mỗi lần bắt gặp ánh mắt cô, lòng lại khẽ xao động. Mỗi lần nghe tiếng cô vang lên, lại bất giác dõi theo và lo lắng khi cô xảy ra chuyện.

chăng là vì Tiêu Hà đã kh còn là cô bạn cùng lớp năm nào? Hay vì chính đã kh còn cô bằng ánh mắt như trước?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...