Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 113: Lo Quá Hóa Giận
Tên kia tiếp tục vung cây, nhưng Tiêu Hà đã lăn một vòng tránh né. Tên kia ên m.á.u tiếp tục lao đến, nhưng cây gậy vừa giơ lên quá đầu thì một bàn tay rắn chắc đã túm l cổ tay từ phía sau.
còn chưa kịp quay lại thì đã bị một cú đá cực mạnh vào lưng. bay về phía trước như bao tải, rơi phịch xuống đất, bất tỉnh.
- Thầy! – Tiêu Hà tròn mắt, giọng vỡ òa.
Quốc Hy đứng đó, ánh mắt lạnh như băng. cúi xuống đỡ cô dậy, tay nắm l hai vai cô.
- Em kh chứ?
Tiêu Hà lắc đầu, cười nhẹ.
- Em kh .
khẽ thở phào nhưng khi th bàn tay rướm m.á.u của cô, ánh mắt tối lại, trong lòng đột nhiên như ngọn lửa giận bùng lên. Kh đợi cô nói thêm, quay sang hai tên còn lại lúc này đã lồm cồm bò dậy.
Th mới, hai tên nhau, khẽ gật đầu cùng lúc lao đến. Nhưng chỉ ngay sau đó, cả hai lần lượt ăn đấm, ăn đá, nằm bất tỉnh dưới đất, kh còn biết trời trăng mây gió là gì. Đòn của Quốc Hy kh hoa mỹ, kh màu mè, nhưng mạnh, nh và dứt khoát.
Tiêu Hà tròn mắt kinh ngạc. Long đại ca đứng cạnh cũng nuốt nước bọt cái ực. Gió trong hẻm thổi qua mà th chẳng khác nào gió âm ti quét qua gáy.
- Thầy cũng biết võ ? – Tiêu Hà với vẻ mặt ngưỡng mộ xen lẫn bất ngờ.
Nhưng trái ngược với vẻ mặt háo hức của cô, gương mặt Quốc Hy lạnh t, ánh mắt nghiêm khắc như thiêu đốt.
- Em biết liều mạng cỡ nào kh hả? Một thân một , lỡ chuyện gì thì em tính ? – Giọng khàn , kh quá lớn nhưng từng chữ như đè nén.
Tiêu Hà khựng lại, tay bất giác siết chặt. Cô chưa bao giờ th tức giận như vậy. Sống lưng chợt lạnh toát, tim như bị bóp nghẹt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-113-lo-qua-hoa-gian.html.]
- Em… em xin lỗi. Tại tình huống cấp bách quá nên…
- Ít nhất cũng nói với một tiếng chứ? Em cứ thế mà bỏ , em biết thế nào là phép tắc kh? biết lo lắng… - đột nhiên ngắt ngang, siết chặt nắm tay quay như cố đè nén cơn giận đang bốc lên tận đỉnh đầu.
Tiêu Hà cúi gằm mặt. Mắt cô rưng rưng. Cô sợ một nhưng tủi thân đến mười. lại nặng lời với cô như vậy? Cô chỉ là muốn cứu thôi mà.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Kh khí trong con hẻm chùng xuống đến mức nghẹt thở. Long đại ca và cô gái kia nãy giờ nín thinh quan sát mà như muốn đóng băng tại chỗ. Chẳng ai ngờ vị thầy giáo tưởng như hiền lành kia lại khí thế bức đến vậy. Giờ đưa cái lưỡi hái nữa là cosplay thần c.h.ế.t hoàn hảo luôn chứ đùa.
Một lúc sau, Long đại ca mới rụt rè cất tiếng, giọng lí nhí như muỗi kêu.
- Xin lỗi… nhưng thầy ơi… làm gì với bọn kia đây ạ?
Quốc Hy liếc sang, ánh mắt vẫn chưa hạ nhiệt.
- Em tìm vài đến giúp, đưa họ lên phường.
- À, vâng ạ. – Long đại ca gật đầu, mau lẹ phóng . cảm giác nếu ở lại thêm chút nữa sẽ ngộp thở c.h.ế.t mất.
Quốc Hy liếc Tiêu Hà vẫn đang cúi đầu im lặng. bắt đầu th hối hận vì đã nặng lời với cô. Nhưng cô biết trong lúc tìm, đã lo lắng đến nhường nào kh?
thở hắt ra, l khăn tay trong túi bước tới. Khi đưa tay định nắm l tay cô, Tiêu Hà lại giật , rụt tay lại, lùi hẳn một bước.
Quốc Hy khựng lại. Ánh mắt thoáng một tia hụt hẫng.
- Đưa tay cho . – hạ giọng, nhưng là kiểu kh cho từ chối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.