Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 114: Chiếc Khăn Tay
Tiêu Hà mím môi. Cô kh nói gì, chỉ từ từ giao bàn tay bị thương ra. Quốc Hy cẩn thận đỡ l, nhẹ nhàng quấn khăn qu vết thương, động tác nhẹ nhàng như thể sợ làm cô đau thêm.
Lúc này, Long đại ca cũng quay lại cùng m chú, bác sống gần đó.
Sau khi hốt cả đám lên phường, nhà của bọn côn đồ cũng được gọi lên. trực tiếp ra tay dạy dỗ con tại chỗ, lại sụt sùi phân trần.
- Cháu nó ở nhà ngoan lắm, chứ nào quậy phá gì…
Sau khi l lời khai của các bên, c an xác nhận kh thương tích nghiêm trọng. Bọn côn đồ bị lập biên bản xử phạt hành chính, buộc xin lỗi nạn nhân và cam kết kh tái phạm.
Long đại ca và cô gái kia cũng được gọi nhà lên xác nhận lời khai. Cuối cùng, mọi được cho về sau khi hoàn tất các thủ tục.
Trên xe, Tiêu Hà ngồi thu lu ở ghế phụ, tay siết l vạt áo, ánh mắt vẫn cúi gằm. Kh khí trong xe đặc quánh, chỉ còn tiếng động cơ lặng lẽ. Quốc Hy kh nói gì, chỉ tập trung tay lái.
Đến một tiệm thuốc, dừng xe, quay sang cô gái bên cạnh.
- Đợi một lát.
Cô gật nhẹ, vẫn kh dám . Một lúc sau, trở ra với túi thuốc trong tay.
- Đưa tay đây. – Giọng kh lớn, nhưng trầm và chắc.
- Kh cần đâu ạ... Em về tự làm được . – Cô lắc đầu, khẽ nói.
Quốc Hy thở ra một hơi, ánh mắt nghiêm lại.
- Em cứ cãi mới được à?
Nghe vậy, Tiêu Hà rụt một chút, ngoan ngoãn chìa tay ra. Dù cũng là giáo viên, lỡ ghim cô thì ở trường cô sẽ khó sống.
Khi tháo lớp khăn quấn tạm, ánh mắt khựng lại trong thoáng chốc. Đó là chiếc khăn tay quen thuộc – món quà từ con gái năm xưa. Bao lần định vứt , lại vô thức mang theo như thói quen. Sáng nay vội vàng, lại l nhầm nó thay vì chiếc khác.
kh nói gì, chỉ lặng lẽ mở túi thuốc, cẩn thận sát trùng vết thương. Tiêu Hà khẽ co m ngón tay khi thuốc chạm vào da, vẫn kh rên l một tiếng. Cô nơi khác, nhưng trong lòng thì gồng đến đau nhức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-114-chiec-khan-tay.html.]
Cô đã quen với đau. Kh vì cơ thể chịu đòn tốt hơn, mà vì tâm hồn cô từng chịu tổn thương sâu hơn nhiều.
Quốc Hy cúi thấp hơn một chút, động tác nhẹ dần. Đôi mắt dừng lại trên nét mặt ềm tĩnh của cô trò nhỏ, nhưng lại kh nhỏ bé như tưởng. Trong lòng chợt dâng lên cảm giác khó chịu mơ hồ.
Tại em lại sống như vậy?
Băng xong, ngẩng đầu, ánh đã bình thản trở lại, nhưng chút gì đó suy tư.
- biết em mạnh mẽ. Nhưng đừng tự gánh hết mọi chuyện như vậy. Lần sau, nếu chuyện… cứ để lo.
Tiêu Hà cúi đầu, giọng khẽ như gió thoảng.
- Em xin lỗi. Lúc nào cũng gây phiền phức cho thầy…
- Phiền gì chứ. Học sinh của gặp chuyện, lẽ nào lại trơ mắt đứng ? – ngừng một nhịp, cười nhạt.
- Cũng may là em kh . Kh thì biết đào đâu ra một Tiêu Hà thứ hai đền cho ba mẹ em.
Tiêu Hà bật cười khẽ. Cô kh chắc đang đùa hay nói thật, nhưng câu nói khiến lòng cô nhẹ nhõm hơn nhiều.
Cô xuống chiếc khăn tay dính máu, lí nhí.
- Cái khăn đó… để em giặt sạch trả cho thầy.
Vừa đưa tay định l, Quốc Hy đã cầm nó lên và vứt sang một bên, giọng dửng dưng.
- Kh cần. sẽ vứt nó.
Cô giật .
- … lại vứt ạ? Kh lẽ vì em làm bẩn nên…
- Kh đâu. – cô, ánh mắt dịu lại. – Chỉ là kh cần nó nữa. Muốn mua cái mới thôi.
Tiêu Hà im lặng nhưng trong lòng cảm th vô cùng áy náy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.