Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 115: Yếu Đuối Và Mạnh Mẽ
Khi xe dừng trước cổng nhà, Tiêu Hà chậm rãi tháo dây an toàn, quay sang nói nhỏ.
- Em cảm ơn thầy… em vào nhà đây ạ.
Quốc Hy chỉ khẽ gật đầu. Cô mở cửa bước xuống, cúi chào lần nữa.
Quốc Hy vẫn ngồi đó, tay đặt hờ trên vô lăng, ánh mắt lặng lẽ dõi theo bóng cô gái nhỏ đang qua cánh cổng sắt. Mãi đến khi cô khuất hẳn sau cánh cửa, mới chậm rãi quay đầu xe rời .
Bên trong căn phòng yên tĩnh, Tiêu Hà khẽ thở ra một hơi như trút được gánh nặng. Cô ngồi xuống giường, mở túi, lôi ra chiếc khăn tay của Quốc Hy. Mặc dù nói sẽ vứt nó , nhưng cô cứ th áy náy nên lúc kh để ý, cô đã lén nhặt lại.
chiếc khăn lấm lem máu, nhưng vẫn còn nguyên mùi hương dịu nhẹ của nước xả vải. Cô mím môi, lòng nặng trĩu cảm giác lỗi kh nói thành lời.
- Đợi em giặt sạch, sẽ trả cho thầy. – Cô thì thầm, siết nhẹ mảnh khăn trong tay, như giữ một bí mật nhỏ giữa hai .
Sáng thứ hai đầu tuần, học sinh các khối nhận được lịch thi. Ai cũng than thở vì chiều thi, sáng vẫn học. Giáo viên các lớp cũng tỏ vẻ cảm th nhưng kh thể làm gì hơn ngoài việc động viên học trò cố gắng.
- Lớp sẽ học bù quân sự và thể dục vào chiều nay. Các em cố gắng học đầy đủ nhé. – Cô Thy dặn dò trước khi rời khỏi lớp.
- Vâng ạ! – Cả lớp đồng th.
Đợi cô , Hữu Thiên liền phóng sang bàn Tiêu Hà.
- Chiều nay để chở nhé. Tay bị thương sẽ bất tiện lắm. – đề nghị.
Tiêu Hà phì cười.
- chỉ bị trầy sơ sơ thôi chứ gãy tay đâu mà chạy xe kh được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-115-yeu-duoi-va-m-me.html.]
- Nhưng… - Hữu Thiên nhăn nhó.
- Kh mà, đừng coi như phế nhân thế chứ. – Tiêu Hà xua tay.
Chuyện hôm qua cô kh kể cho bất kì ai trong nhóm, chỉ nói bất cẩn bị ngã mà thôi.
Tiêu Hà liếc bàn tay bị thương của . Bất giác nhớ lại ánh mắt nghiêm mà dịu dàng của Quốc Hy khi dặn cô đừng cố gồng lên nữa, tim cô thoáng nhói nhẹ.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Cô lắc đầu thật khẽ, như để gạt bỏ thứ cảm xúc mơ hồ , quay về với tiếng ồn ào quen thuộc của lớp học.
Vì giáo viên phụ trách môn Quốc phòng lớp Tiêu Hà vướng lịch ở trường đại học nên lớp cô học ké 11B8.
Chiều nay học lý thuyết, nên thầy quân sự lùa cả hai lớp vào phòng hội trường cho tiện giảng dạy. Trong tiết học, Tiêu Hà chốc chốc lại liếc bóng lưng quen thuộc phía trên.
Đã lâu cô mới lại được chung lớp với Nhật Khánh, cảm giác như đang tái hiện lại những ngày tháng cũ – những năm tháng cô chỉ biết im lặng từ xa, kh dám mơ mộng.
Tiết thể dục, sau khi hoàn tất phần thi giữa kì, cả hai lớp được giáo viên cho hoạt động tự do. Tiêu Hà lơ đãng về phía ghế đá cách cô kh xa. Trái tim hơi thắt lại khi th Nhật Khánh đang ân cần đội nón cho Th Ngọc và mở nước cho cô . Động tác , ánh mắt ... là ều mà cô mong ước suốt bao năm qua.
- lại bọn họ thẫn thờ vậy? – Phương Ny huých nhẹ tay Tiêu Hà.
Tiêu Hà lắc đầu, khẽ cười.
- Kh gì. Chỉ là cảm th Th Ngọc thật may mắn khi ai cũng muốn che chở cho .
- gì ngưỡng mộ chứ? Toàn giả vờ yếu đuối để l lòng khác. – Trúc Quỳnh bĩu môi, chẳng kiêng dè.
Tiêu Hà kh đáp, chỉ lẳng lặng về phía họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.