Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 117: Chúc Thi Tốt

Chương trước Chương sau

Tiêu Hà hơi ngạc nhiên, nhưng giọng vẫn dửng dưng.

- Kh gì. Chuyện nhỏ thôi.

Long đại ca ngập ngừng một lúc l hết dũng khí nói.

- Tiêu Hà... biết trước kia hơi ồn ào, nhưng thật sự ngưỡng mộ em. Nếu kh thể làm yêu thì... làm em chí cốt cũng được. kết nghĩa đệ , được kh?

Tiêu Hà chớp mắt m cái như kh tin vào tai . Một kẻ ng nghênh như , từng bị cô mắng mỏ kh thương tiếc mà giờ lại đứng đây xin được làm đệ?

- nghiêm túc à? – Cô hỏi, nửa tin nửa ngờ.

- nghiêm túc. Từ nay phúc cùng hưởng, họa... thì để chịu! – vỗ n.g.ự.c đầy tự tin.

Tiêu Hà bật cười kho tay .

- Bớt xem phim kiếm hiệp lại . Nhưng thôi, được , miễn là đừng làm m trò xàm xí như trước nữa.

- Yên tâm, đã nói là giữ lời!

hí hửng dúi túi gi vào tay cô.

- Đây là ít bánh kẹo với nước, coi như quà cảm ơn. Em nhận nhé?

Cô gật đầu mỉm cười nhẹ.

- Cảm ơn . nhận.

- Vậy về trước nha! À... chúc em thi tốt!

- cũng vậy. – Tiêu Hà đáp khẽ.

Long đại ca cười xòa, đưa tay chào theo kiểu quân đội vụt chạy , dáng vẻ cao gầy mất hút trong bóng nắng nhạt cuối ngày.

Tiêu Hà theo, khẽ bật cười. Hôm nay cô lại thêm một “ đệ” bất đắc dĩ, nhưng cảm giác trong lòng lại nhẹ nhõm đến lạ thường.

Cuối cùng ngày thi cũng đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-117-chuc-thi-tot.html.]

Như một cách tự trấn an bản thân, lớp Tiêu Hà mè nheo với các giáo viên tiết buổi sáng, nài nỉ họ chúc thi tốt.

Quốc Hy kho tay đứng tựa vào bàn, ba mươi bảy đứa trẻ to xác đang nũng nịu như trẻ con, khóe môi kh kiềm được cong lên, bật cười khẽ.

- Được . chúc các em... làm bài kh dưới mười ểm.

- Áp lực vậy thầy ơi! – Một bạn gái ôm mặt than thở.

Tên lớp trưởng cũng thay lời muốn nói của cả lớp.

- Thầy chúc vậy, chi bằng thầy phát cho mỗi đứa một dải lụa trắng còn hơn.

Quốc Hy bật cười, khoát tay ra hiệu im lặng, l lại vẻ nghiêm túc.

- Vào phòng thi nhớ làm bài cẩn thận, đừng để những sai sót ngớ ngẩn ảnh hưởng đến kết quả. Câu nào dễ thì làm trước, phân bố thời gian hợp lý. Nhớ chưa?

- Vậy câu nào khó thì bỏ hả thầy? – Đức Thành láu táu hỏi, khiến cả lớp cười ồ.

Trúc Quỳnh bĩu môi.

- mà bỏ câu khó thì bài thi chắc chỉ được nửa trang!

Quốc Hy chỉ cười khẽ, ềm nhiên đáp.

- Em thể bỏ... nhưng sẽ kh bỏ qua cho em đâu.

Dứt lời, xách cặp thẳng, để lại phía sau tiếng vỗ tay và những tràng cười khoái chí của cả lớp.

Đúng một giờ chiều, hành lang trường học nhộn nhạo như cái chợ phiên. Học sinh các khối đu đeo, bu kín bên ngoài hành lang, mắt tròn mắt dẹt dán chặt vào cánh cửa phòng hội đồng - nơi các giáo viên quyền lực đang họp hành.

Nhận đề thi và gi thi xong, từng tốp giáo viên lần lượt bước ra. Quốc Hy vừa bước xuống bậc thang, cô Thúy đã nh như cắt xuất hiện bên cạnh, tay bật cây dù màu hồng chói lóa với họa tiết trái tim lên che cho .

- Thầy chung với cho đỡ nắng nhé! – Cô Thúy hấp háy cặp mắt, đầy tình tứ.

Quốc Hy đơ ra một quãng, vội l lại vẻ lịch sự. nhẹ nhàng đẩy cây dù trở về với chủ nhân, nhoẻn cười.

- Cảm ơn cô, cô cứ tự nhiên che một .

Dứt lời, cắm đầu thẳng như chạy trốn, kh dám ngoái lại phía sau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...