Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 118: Thi Cử

Chương trước Chương sau

Cô Thúy còn chưa kịp gọi với theo thì thầy Hoàng với thân hình béo tròn từ đâu trôi đến như quả bóng, cười híp mắt nói.

- Thế cho chung nhé?

Cô Thúy quay ngoắt sang, trừng mắt.

- Thầy dạy thể dục mà cũng sợ nắng à?

Nói chẳng thèm đợi phản ứng, xách cây dù bỏ , để lại thầy Hoàng nghệch mặt đứng giữa sân trường chói chang.

- là thầy thể dục, chứ thần mặt trời đâu mà kh biết sợ nắng? – Thầy Hoàng lẩm bẩm.

Lúc này, Tiêu Hà đang tr thủ lướt sơ lại m đề Văn thì nghe một tràng hò reo inh ỏi phía đầu hành lang. Khỏi cần thì cô cũng biết họ phấn khích như vậy là vì ai.

- Thầy ơi vô lớp em nè thầy! – Đám con gái tr nhau chèo kéo Quốc Hy chẳng khác nào m bán hàng ngoài chợ.

Tiêu Hà lắc đầu, cười khẽ. Cô cảm th bọn họ đúng là chưa trải sự đời. Đẹp trai thì khỏi bàn cãi, nhưng sau vài tháng bị Quốc Hy bắt gian lận kh trượt phát nào, thì lớp cô đã sáng mắt cả .

Quốc Hy cười khổ trước sự nhiệt tình quá mức của đám học trò, vừa khéo léo từ chối vừa lui về hướng lớp phụ trách.

- được phân c . Các em kh cần mời. Tập trung ôn bài !

nói vậy, nhưng tiếng gọi vẫn văng vẳng đuổi theo đến tận cuối hành lang.

- Trời ơi, cái đám yêu nhền nhện này! – Phương Ny bóp cằm, đánh giá.

Tiêu Hà cười khúc khích, lại cúi xuống tập trung vào mớ đề cương trên tay.

Một hồi trống dài vang lên, báo hiệu giờ thi sắp bắt đầu. Các học sinh lập tức giải tán, mạnh ai về lớp n. Tiêu Hà xếp lại mớ tài liệu, xốc lại balô, hít sâu một hơi hòa vào dòng đang hối hả.

Hơn ba tiếng đồng hồ trôi qua. Tiếng trống hết giờ vừa vang lên, cả dãy hành lang như vỡ òa. Đám học sinh bước ra khỏi phòng thi với đủ mọi sắc thái: đứa mặt mày bơ phờ như xác sống, đứa lại cười toe toét như trúng số.

Tiêu Hà lững thững bước ra, lật nh tờ nháp so đáp án cùng hội bạn.

- Cái này là A chứ? – Đức Thành nhăn trán cãi.

- A cái đầu . Vô nghiệm mà, kho C mới đúng. – Trúc Quỳnh cương quyết.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Sai cả . B mới đúng. – Hữu Thiên mệt mỏi cất lời khiến hai cô chưng hửng.

Trúc Quỳnh vẫn kh tin, cương quyết hỏi Quốc Hy cho bằng được. Nhưng khi vị thầy giáo đẹp trai vừa ló đầu ra thì đã bị đám nữ sinh 12 từ trên lầu phóng xuống bao vây, kéo hỏi đáp án như hốt hàng sale.

Trúc Quỳnh thở dài, lẩm bẩm.

- Bộ trường này mỗi thầy dạy Toán hay gì vậy.

Đúng lúc , Gia Hưng từ trên lầu bước xuống. Th nhóm Tiêu Hà, ta nở một nụ cười lịch thiệp bước đến.

- Em thi được kh?

Trúc Quỳnh ngẩng lên, cười rạng rỡ.

- Ổn lắm! Còn ?

- thì khỏi lo. – Gia Hưng cười tự tin, đảo mắt về phía Tiêu Hà. – Còn các em thì ?

- Ổn ạ! – Phương Ny trả lời thay cả nhóm.

Gia Hưng mỉm cười dịu dàng, cất tiếng đề nghị.

- Tụi em muốn uống nước xả hơi chút kh? mời.

Trúc Quỳnh Gia Hưng, ánh mắt lấp lánh như trời, gật đầu lia lịa.

Đức Thành đứng kế bên, mặt tối sầm. Kh nói kh rằng, hầm hầm bỏ .

Hữu Thiên nhếch môi lạnh nhạt.

- Kh cần. Tụi tự lo được.

Nói đút tay vào túi quần, bước thẳng. Trúc Quỳnh cau mày, tỏ vẻ kh hài lòng.

- Thái độ kiểu gì vậy chứ? – cô quay sang Tiêu Hà và Phương Ny với vẻ háo hức. – Mặc kệ bọn họ. M chúng ta được .

- Xin lỗi. Giờ mệt, chỉ muốn về nhà. Hai . – Tiêu Hà lạnh nhạt đáp quay bước xuống cầu thang.

Phương Ny cũng lặng lẽ theo, để lại Gia Hưng đứng chưng hửng tại chỗ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...