Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 12: Tình Thơ - 2
Tiêu Hà đang định quay về chỗ ngồi thì giọng nói quen thuộc vang lên.
- Tiêu Hà, em đem mớ hồ sơ này lên phòng phó hiệu trưởng giúp thầy nhé. – Bảo Đăng vừa nói vừa chất chồng hồ sơ cao ngất lên tay cô.
Tiêu Hà khẽ nhướn mày, chồng hồ sơ trong tay thở dài. Nhưng cô chưa kịp phản ứng thì giọng Hữu Thiên đã cất lên đầy khoa trương.
- Ấy! thầy lại bắt bạn gái em làm chuyện nặng nhọc thế này? Để em… Á!
Lời còn chưa dứt thì Hữu Thiên lại bị Tiêu Hà đá cho một cái đau ếng, khiến nhảy dựng lên, bộ dạng vô cùng khổ sở.
Tiêu Hà phủi tay, mặt tỉnh bơ như chưa hề chuyện gì xảy ra.
Bảo Đăng chứng kiến cảnh này thì kh nhịn được cười, lắc đầu trêu.
- Xem ra em chê em . Kh , em qua bên kia giúp thầy hướng dẫn các em nữ làm hồ sơ . Các em còn hối lộ thầy cả chai nước suối để được em qua giúp đỡ đ. – Bảo Đăng nháy mắt tinh nghịch.
Nghe vậy, Hữu Thiên lập tức l lại phong độ, kho tay hất mặt đầy đắc ý.
- Tiêu Hà, th chưa? được lòng phái nữ đ. còn kh lo giữ cho chặt. Đến khi mất vào tay khác thì khóc kh kịp đâu.
Tiêu Hà chỉ liếc một cái, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.
- Ừm! cứ mơ tiếp .
Nói , cô ung dung ôm chồng hồ sơ lướt qua, bỏ lại Hữu Thiên đứng đó, bĩu môi đầy bất mãn.
Tiêu Hà ôm chồng hồ sơ lên lầu. Khi vừa đặt chân đến tầng hai, cô chợt khựng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-12-tinh-tho-2.html.]
Phía trước, Nhật Khánh đang bước từ phòng giám thị ra, ánh mắt chăm chú vào xấp gi trên tay.
Tiêu Hà vô thức đứng yên, ánh mắt kh kiềm chế được mà dừng lại trên dáng trước mặt. Ánh nắng buổi sớm xuyên qua tán cây, phủ lên một lớp ánh sáng dịu dàng, càng tôn lên đường nét th tú trên gương mặt.
Vẻ đẹp thư sinh , kết hợp với phong thái ềm đạm vốn khiến bất cứ ai cũng khó lòng rời mắt.
Như linh cảm, Nhật Khánh ngẩng lên và bắt gặp ánh của cô. mỉm cười dịu dàng, bước đến gần.
- lên đây làm gì vậy?
Tiêu Hà giật , như vừa sực tỉnh khỏi cơn mộng đẹp. Cô vội lảng tránh ánh mắt , cố gắng giữ giọng ệu bình thường nhất thể.
- À… mang hồ sơ lên phòng phó hiệu trưởng. Còn , sáng giờ đều ở trên đây ?
- Đúng đó. Sáng nay vừa lên trường thì đã bị thầy tổng “bắt c” lên đây phụ việc .
Nhật Khánh nhún vai, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kh giấu được nét hài hước.
Tiêu Hà khẽ cười theo. Nhưng chỉ một giây sau, cô vội vàng chỉnh lại cảm xúc, siết nhẹ chồng hồ sơ trong tay.
- À vậy , thôi trước đây.
Cô định rời thì Nhật Khánh đã nh hơn một bước.
- Để mang lên giúp . cũng việc lên phòng thầy.
Kh đợi Tiêu Hà phản ứng, tự nhiên ôm l chồng hồ sơ trên tay cô bước trước. Tiêu Hà sững lại một khoảng, lặng lẽ theo sau. Trong lòng cô, một cảm giác ấm áp len lỏi như tia nắng sau cơn mưa.
Hai năm trước, cô gặp vào một ngày mưa tầm tã. Hôm , Tiêu Hà sang nhà hàng xóm đưa đồ giúp mẹ. Khi trở về, trời đột ngột trút xuống một cơn mưa lớn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.