Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 13: Tình Thân - 1
Vì quãng đường về nhà kh xa, cô đánh liều dầm mưa chạy về. Khi rẽ vào con đường quen thuộc, một bóng xuất hiện trước mặt.
Dưới màn mưa trắng xóa, một trai khoác áo sơ mi trắng đứng lặng yên như một bức tr thủy mặc. Nước mưa làm mái tóc hơi rũ xuống, để lộ đôi mắt trầm tĩnh như mặt nước mùa thu.
Kh một lời, nhẹ nhàng đưa cây dù về phía cô. Khoảnh khắc đó, trái tim Tiêu Hà đã lỡ mất một nhịp.
Đến hôm sau, khi bước vào lớp học, cô mới biết là học sinh mới chuyển đến và được xếp ngồi ngay bàn trên cô. Từ giây phút , tình cảm trong cô cứ lớn dần theo thời gian.
Đến năm lớp 10, dù mỗi một lớp, nhưng duyên phận vẫn kéo họ lại gần nhau trong các hoạt động đoàn trường.
Nhật Khánh vẫn luôn như vậy – ềm đạm, dịu dàng, đôi khi xa vời đến mức khiến ta kh dám chạm tới. Và Tiêu Hà chỉ biết âm thầm dõi theo bóng lưng , chờ đợi một ngày quay đầu lại, nhận ra tình cảm của cô.
Đưa hồ sơ xong, cả hai cùng nhau quay trở xuống hội trường. Khi cả hai đang trên hành lang, Tiêu Hà bất giác vấp chân vào bậc thềm thấp. Cô loạng choạng, suýt ngã xuống nhưng Nhật Khánh đã kịp thời vươn tay đỡ l cô.
- kh chứ? – Giọng Nhật Khánh mang theo chút lo lắng.
Tiêu Hà đứng thẳng dậy, lắc đầu, nhưng trái tim lại đập loạn trong lồng ngực. Khoảnh khắc , cô cảm nhận được rõ ràng hơi ấm từ đôi tay .
Từ xa, Tú Nghi vừa bước vào trường để tìm ba – thầy hiệu trưởng. Vô tình, bắt gặp cảnh tượng . Một nụ cười nửa miệng hiện trên môi Tú Nghi, cô nh chóng đưa ện thoại lên, chụp lại khoảnh khắc đó.
- Hay lắm… - Tú Nghi lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia tinh quái.
Trong khi đó, Tiêu Hà vẫn kh hề hay biết, cô chỉ nhẹ giọng cảm ơn Nhật Khánh bước thật nh, cố trấn áp nhịp tim hỗn loạn của .
Sau một buổi sáng chạy tới chạy lui trên trường, cuối cùng Tiêu Hà cũng được Bảo Đăng thả về. Cô mệt mỏi bước vào phòng, bản thân bây giờ chỉ muốn ngã lên giường và ngủ ngay lập tức.
Nhưng chưa kịp tận hưởng khoảnh khắc thư giãn, cô bỗng giật khi th bóng cao lớn đang cuộn tròn trên giường . Mái tóc đen mềm rũ xuống, rẽ ngôi theo kiểu m nam thần trên phim, gương mặt ển trai nhưng lại ngủ say sưa như chẳng màng thế sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-13-tinh-than-1.html.]
- Ôi mẹ ơi! đang làm gì trong phòng em vậy? – Tiêu Hà hét lên.
Minh Quân khẽ nhíu mày, lười biếng lên tiếng, mắt vẫn kh buồn mở.
- Ngủ.
Tiêu Hà tròn mắt trai , tiến đến giật l tấm chăn khỏi .
- Về phòng mà ngủ, lại chui vào phòng em hả?
- Mẹ đem gối mền của giặt . – Minh Quân n nhó kéo lại chăn, giọng ệu đầy ấm ức.
- Ai bảo về mà kh báo trước? Mau về phòng . – Tiêu Hà kho tay, nhướn mày.
- Lười quá…
Thế là hai em giằng co cái chăn như đang chơi kéo co. Minh Quân cố giữ chặt, nhưng Tiêu Hà cũng kh chịu thua, mặt hậm hực như thể đang đấu tr vì chủ quyền lãnh thổ.
Cuối cùng Minh Quân thở dài, bu một câu khiến cô lập tức thay đổi thái độ.
- mua quà cho em đ.
- Quà gì cơ? – Mắt Tiêu Hà sáng rỡ, bỏ ngay ý định đuổi .
Minh Quân chỉ tay về phía bàn học.
Tiêu Hà mau mắn phóng đến, mắt sáng lên khi th một chiếc hộp xinh xắn. Cô cẩn thận mở ra, đôi mắt lập tức long l khi th đôi giày thể thao màu trắng tinh khôi.
- Đẹp quá! - Tiêu Hà thích thú reo lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.