Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 120: Trăm Dâu Đổ Đầu Tằm
Ánh hoàng hôn trải vàng khắp bãi cỏ x, gió nhẹ thổi qua, cuốn theo tiếng cười khẽ vang, nhẹ bẫng như sương.
Tối đến, Tiêu Hà đứng tựa vào lan can ban c. Gió đêm nhẹ lùa qua, mang theo cái se lạnh nhè nhẹ, phả vào làn tóc mềm.
Hình ảnh buổi chiều bên Nhật Khánh cứ chập chờn trong tâm trí. Tiêu Hà mỉm cười một , cảm giác như được xoa dịu sau chuỗi ngày ôn tập mệt mỏi.
Đang thả hồn theo mây theo gió thì âm báo tin n vang lên. Là lớp trưởng gửi đáp án môn thi hôm nay trong nhóm lớp. Tiêu Hà vội trở lại bàn học, lôi tờ đề ra kiểm tra kỹ lưỡng. Đôi mày th tú hơi chau lại khi dừng ở bài chứng minh cuối.
Âm báo lại vang lên. Là tin n từ Quốc Hy.
Quốc Hy: [Dò đáp án chưa?]
Tiêu Hà hơi mím môi, ngón tay nh chóng gõ lại: [ ạ!]
Quốc Hy: [ sai bài nào kh?]
Cô thở dài, thành thật trả lời: [Bài chứng minh cuối ạ.]
Ở bên kia, Quốc Hy thả cây bút xuống bàn, ngồi thẳng dậy, ngón tay gõ nhẹ lên màn hình: [Sai như thế nào?]
Tiêu Hà: [Em cũng kh biết. Đáp án giống nhưng chứng minh khác.]
Quốc Hy tưởng tượng ra dáng vẻ uể oải pha chút lo lắng của cô học trò, bất giác bật cười, n dỗ dành.
Quốc Hy: [Đừng vội buồn. Chưa chắc cách của em là sai.]
Ngừng một nhịp, bỗng th buồn cười, gõ thêm: [ thành c luôn lối riêng mà.]
Bên này, Tiêu Hà nhếch môi, vừa bực vừa buồn cười. Kh biết đang an ủi hay móc mỉa nữa?
Tiêu Hà: [ thất bại cũng lối riêng mà thầy.]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhận được tin n, Quốc Hy bật cười thành tiếng. Cô nhóc này, lúc nào cũng mang lại cho sự tươi mới lạ kỳ.
tựa lưng ra sau ghế, đôi mắt đầy ý cười, gõ: [Đừng suy nghĩ đến nó nữa. Tập trung cho những môn khác .]
Tiêu Hà: [Xin tuân lệnh!]
dòng chữ vừa hiện ra, Quốc Hy khẽ cong môi. Đắn đo một lúc, lại sợ cô quá cố gắng mà quên mất bản thân, thêm một dòng nữa.
Quốc Hy: [Nhớ đừng thức khuya quá.]
Bên kia màn hình, Tiêu Hà kh n nữa, chỉ gửi một icon dễ thương thay cho lời hổi đáp.
icon đó, lòng Quốc Hy như mềm một chút. tựa đầu vào ghế, mắt trần nhà, khóe môi vẫn mang theo nụ cười dịu dàng.
Ở một nơi nào đó ngoài kia, một cô gái nhỏ đang vì tương lai mà nỗ lực từng chút một. Còn , kh tự chủ được, chỉ muốn lặng lẽ dõi theo cô.
Hai ngày thi cuối cùng nối tiếp nhau trôi qua. Do hai giáo viên trong tổ Toán gấp rút về quê lo hậu sự cho thân, phần chấm thi đành giao lại cho các thành viên khác.
Tại cuộc họp ngắn sau kỳ thi, thầy tổ phó kh ngớt than vãn chuyện đĩa đệm đau nhức, ngồi lâu thì đau xương mỏi cốt. Thế nên, trước sự đồng tình âm thầm của mọi , tổ trưởng nh chóng chỉ định Quốc Hy - trẻ khỏe nhất tổ đảm nhận phân nửa phần bài thi còn lại.
Quốc Hy vốn định nán lại thêm một ngày nữa, tr thủ chấm bài cho xong mới về thành phố. Nhưng kh ngờ, vào chiều thứ bảy, Văn Thành đã âm thầm cho tài xế đánh xe xuống đón mà kh báo trước câu nào.
Quốc Hy chỉ đành bất lực ôm theo balô, laptop cùng gần chục xấp bài thi lỉnh kỉnh lên xe, thở dài ngao ngán.
Khi xe về đến nhà, vừa tr th Quốc Hy bước xuống với vẻ mặt mệt mỏi, tay xách theo đủ thứ đồ đạc, Văn Thành kh giấu nổi vẻ vui mừng, trong lòng thầm nhủ chắc con trai đã chịu ngoan ngoãn dọn ổ .
Thế nhưng, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì Văn Thành đã c.h.ế.t lặng khi th Quốc Hy từ tốn lôi từng xấp bài thi dày cộp trải đầy mặt bàn.
Ông chỉ biết lắc đầu bất lực, ngồi xuống ghế, con trai cần mẫn sắp xếp đống gi trước mặt, trong lòng dở khóc dở cười.
Quốc Vinh thì khoái chí xon xen bên cạnh, còn hào hứng đòi chấm giúp, lý sự rằng so với việc phê duyệt tài liệu ở c ty, thì chấm bài cho học sinh còn vui hơn nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.