Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 119: Cún Con
Rời khỏi trường, Tiêu Hà kh về ngay mà ghé vào c viên gần nhà. Gió chiều thổi mát rượi, xua bớt cái oi ả còn sót lại sau ngày thi căng thẳng.
Cô lững thững bước trên con đường lát đá, hít một hơi thật sâu, cảm nhận kh khí trong lành tràn vào lồng ngực, dễ chịu đến mức tưởng như mọi mệt mỏi đều tan biến.
Khi ngang qua bãi cỏ, ánh mắt cô chợt dừng lại khi th Nhật Khánh – vẫn trong bộ đồng phục học sinh – đang ngồi xổm dưới đất, vụng về gép m tấm gỗ nhỏ lại thành một cái nhà đơn sơ. Bên cạnh là một chú chó con l vàng, đang cụp tai ngoan ngoãn theo, ánh mắt đầy tin tưởng.
Tiêu Hà mỉm cười, bước lại gần, nhẹ nhàng gọi.
- Nhật Khánh! lại ở đây?
Nghe tiếng gọi, Nhật Khánh ngẩng lên. Ánh nắng chiều phản chiếu lên gương mặt , khiến vẻ thư sinh càng thêm trong trẻo.
- À, ngang th nó tội quá, nên định dựng cho nó một chỗ trú tạm.
Tiêu Hà chú chó con, ánh mắt dịu lại, quay sang Nhật Khánh, giọng kh giấu được vẻ xúc động.
- thật tốt bụng.
Nhật Khánh cười khẽ, đoạn ngẩng đầu hỏi cô.
- Còn ? kh về nhà mà lang thang ở đây?
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Tiêu Hà nhún vai.
- muốn hít thở chút khí trời cho đỡ nặng đầu… Mà thi tốt kh?
- Cũng tạm ổn. – Nhật Khánh gật nhẹ. – Còn ?
- … chắc cũng ổn. – Tiêu Hà cười cười, ánh mắt ánh lên vẻ nhẹ nhõm.
Cô ngồi xuống cạnh Nhật Khánh, đưa tay vuốt ve chú chó con, hỏi tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-119-cun-con.html.]
- định nuôi nó ?
Nhật Khánh lắc đầu, nụ cười thoáng vẻ bất đắc dĩ.
- Mẹ kh thích chó mèo. Tạm thời dựng nhà cho nó ở c viên, rảnh thì ghé cho ăn.
Tiêu Hà gật đầu, mắt sáng lên.
- Vậy giúp một tay nhé?
Nhật Khánh cô, ánh mắt càng dịu dàng hơn.
- Vậy thì tốt quá. Từ giờ tụi cùng chăm nó nhé?
Hai chữ “tụi ” thốt ra từ miệng , khiến Tiêu Hà bất giác th tim mềm nhũn, lòng trào dâng một niềm vui khó tả.
- Dĩ nhiên ! – Cô hăng hái gật đầu.
Loay hoay một hồi, cả hai cũng dựng xong ngôi nhà nhỏ. Th gần đó mớ rơm khô, Tiêu Hà liền gom đến, lót phía dưới cho ấm. Nhật Khánh vừa cho chú chó uống nước xong, quay lại th Tiêu Hà đang lúi húi làm việc, mái tóc đen mềm khẽ bay trong gió.
mỉm cười. Nhận ra giữa và Tiêu Hà hóa ra lại nhiều đểm chung như vậy. Từ tính cách cho đến sở thích âm nhạc, đều đồng ệu.
Mải suy nghĩ, Nhật Khánh kh hay biết Tiêu Hà đã ngồi xuống bên cạnh từ lúc nào. Chỉ đến khi cô gọi, mới sực tỉnh.
- lót rơm cho em . Đêm xuống sẽ đỡ lạnh hơn. – Tiêu Hà hí hửng khoe.
Nhật Khánh gật nhẹ, ánh mắt vô thức lướt qua mái tóc cô – nơi cọng rơm nhỏ vắt ngang. bật cười khẽ, đưa tay gỡ xuống.
Bị hành động của làm cho bất ngờ, Tiêu Hà gần như nín thở, trái tim kh tự chủ mà đập loạn.
- Phụ kiện cài tóc mới à? – Nhật Khánh đùa, đưa cọng rơm lên trước mặt cô.
Tiêu Hà đỏ mặt, vội cười ngại ngùng.
- Ừ thì... biết đâu sau này thành mốt đ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.