Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 123: Vật Cũ, Người Mới
Đêm tàn, một ngày mới lại bắt đầu. Trong ánh sáng dịu dàng buổi sớm, Tiêu Hà và Trúc Quỳnh nắm tay nhau tung tăng bước qua cổng trường. Khi đến giữa sân, Tiêu Hà bỗng khựng lại. Từ phía xa, cô th chiếc xe quen thuộc của Quốc Hy đang chậm rãi rẽ vào bãi đỗ.
Cô quay sang nói với Trúc Quỳnh.
- lên lớp trước , ghé phòng đoàn một lát.
Trúc Quỳnh vui vẻ gật đầu, kh chút nghi ngờ, bước thẳng về phía cầu thang.
Cùng lúc đó, Quốc Hy vừa xuống xe, đang loay hoay l chồng bài thi ở ghế sau thì nghe một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên sau lưng.
- Thầy ơi...
quay lại, bắt gặp ánh mắt của Tiêu Hà.
- Ừ? chuyện gì ?
- Thầy kh khỏe ạ? – Cô nghiêng đầu hỏi, vẻ mặt lo lắng khi nhận ra sắc mặt vị thầy giáo phần nhợt nhạt.
- Kh đâu. – Quốc Hy mỉm cười trấn an.
Buổi tiệc tối qua kéo dài đến khuya. Dù đã cố né hết sức nhưng vẫn bị m bạn của ba mời rượu đến xỉn xoảng. Sau đó còn vội quay về ngay trong đêm để kịp buổi chào cờ sáng nay, khiến hơi mỏi mệt.
- Mà em chuyện gì?
- À, thầy đợi em chút... – Tiêu Hà khẽ cười tháo chiếc balô trên vai, lôi ra một túi gi x nhạt, được buộc nơ cùng màu.
Tiêu Hà kính cẩn đưa chiếc túi lên trước mặt Quốc Hy bằng hai tay, nói.
- Trong này ít bánh ngọt. Dù kh hoàn toàn do em làm, nhưng cũng một nửa c sức. Thầy nhận nha thầy?
Quốc Hy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đưa tay nhận l. liếc sơ qua chiếc túi, ánh mắt thoáng ý cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-123-vat-cu-nguoi-moi.html.]
- Gì đây, em lại gây họa gì nên hối lộ à?
Tiêu Hà cau mày, chu môi giận dỗi.
- thầy cứ nghĩ xấu cho em vậy? Em chỉ muốn cảm ơn thầy vì đã ôn tập cho em thôi chứ bộ.
Câu nói của cô khiến bật cười, nụ cười dịu dàng hơn mọi khi.
- Thôi được, là sai. Cảm ơn em vì món bánh.
Tiêu Hà cười tít mắt, dặn thêm.
- Thầy tr thủ ăn nha, để lâu sẽ mất ngon đ.
Nói cô khẽ cúi chào, quay chạy , dáng vẻ vừa nhẹ nhàng vừa lí lắc.
Quốc Hy đứng lặng theo, trong lòng bỗng th ấm áp lạ kỳ. Cảm giác mệt mỏi tối qua cũng như tan biến đâu mất.
Kết thúc cuộc họp đầu tuần, Quốc Hy trở lại phòng giáo viên, tr thủ nhập ểm thi. Trong lúc đợi máy tính khởi động, ánh mắt vô thức liếc sang túi gi mà sáng nay Tiêu Hà đưa.
đưa tay mở túi. Những chiếc panna cotta nhỏ xinh với màu sắc tươi sáng được xếp ngay ngắn như thể làm ra chúng đã đặt vào đó cả sự kiên nhẫn và chăm chút.
Th phía dưới còn một chiếc hộp nhỏ, Quốc Hy cầm lên, mở ra. sững lại trong thoáng chốc, khi tr th chiếc khăn tay quen thuộc.
Hôm , sau khi đưa cô về, đã quên bén và nghĩ đã làm mất. Hóa ra là cô lén mang về, giặt sạch lặng lẽ trả lại vào hôm nay.
Một cảm giác mơ hồ, khó gọi tên len lỏi trong lồng ngực. đã nghĩ sẽ vứt nó , như cách ta nên dứt bỏ một mối quan hệ đã cũ. Vậy mà giờ đây, món đồ lại nằm gọn trong tay – sạch sẽ, nguyên vẹn, nhưng đã mang dấu ấn của một con gái khác.
Nó kh còn là chiếc khăn ký ức nữa, mà giống như một món đồ từng gắn với nỗi buồn, được cô trò nhỏ lặng lẽ gột rửa kh chỉ bằng nước, mà bằng cả sự quan tâm dịu dàng.
Vậy… nên giữ nó thêm lần nữa, lần này là vì cô?
Chưa có bình luận nào cho chương này.