Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 124: Món Quà Từ Người Trong Lòng
- Ôi mệt c.h.ế.t . – Giọng Bảo Đăng oang oang vang lên cùng dáng vẻ rũ rượi bước vào phòng.
Quốc Hy lập tức cất chiếc khăn vào cặp, ngẩng đầu đồng nghiệp.
- chuyện gì ?
- Vừa mới thi xong đã bị réo lo kế hoạch 20/11, còn ôn thi học sinh giỏi cho chúng nó. Chưa kể còn m hoạt động đoàn đội khác. sắp bị bức c.h.ế.t đây này. - Bảo Đăng thả xuống ghế, phàn nàn.
- Cũng tại thầy xuất chúng quá thôi. – Quốc Hy bật cười, tay bắt đầu nhập ểm.
- Ừ thì… - Bảo Đăng lẩm bẩm, bỗng dừng lại khi ánh mắt bắt gặp túi bánh trên bàn.
- Bánh à? Thầy mua ?
Quốc Hy liếc sang, khéo môi hơi cong lên.
- Ừ. Mua bằng kiến thức đ. Thầy ăn kh?
- chứ! – Bảo Đăng lập tức gật đầu.
Quốc Hy đẩy túi bánh sang, giọng thản nhiên như kh.
- Cái này vitamin vui vẻ đ. Ăn xong biết đâu thầy sẽ yêu đời hơn.
- Ừ, ngon đ. Thầy mua đâu vậy? – Bảo Đăng vừa xúc bánh, vừa hỏi qua loa.
- Bí mật.
Quốc Hy khẽ cúi đầu, ánh mắt thấp thoáng ý cười, tiếp tục gõ bàn phím.
Bên ngoài, nắng đã lên cao. Ánh sáng len qua khung cửa sổ, rọi xuống mặt bàn, phản chiếu bóng chiếc khăn tay gấp gọn nằm im trong chiếc cặp đen.
Buổi học đầu tuần trôi qua nhẹ nhàng. Khi hoàng hôn bu xuống, tô hồng những tầng mây cao, Tiêu Hà khoác vội chiếc áo khoác mỏng, chạy nh ra c viên, trong lòng mang theo niềm háo hức lẫn hồi hộp khó gọi tên.
Th cô, chú chó nhỏ lập tức vẫy đuôi mừng rỡ. Tiêu Hà ngồi xuống, vuốt ve bộ l vàng mượt cận thận đổ thức ăn ra bát.
- Chắc em đói nhỉ? Mau ăn . – Cô đẩy bát thức ăn về phía nó, ngồi xuống ghế đá, hai tay ôm l túi bánh đặt trên đùi.
Đồng hồ đã ểm năm giờ. Tiêu Hà hồi hộp chỉnh lại dây nơ trên túi bánh, ánh mắt mong chờ dõi về phía cổng c viên. Chiều nay lớp Nhật Khánh tiết thể dục và quân sự, cô kh chắc tan học ghé qua kh? Nhưng khi rời khỏi nhà, cô vẫn quyết định mang túi bánh theo.
Mười lăm phút trôi qua. Kh gian vẫn yên ắng, chỉ chú chó nhỏ nằm bên chân cô lim dim ngủ. Tiêu Hà cúi xuống vuốt nhẹ lên đầu nó, khẽ thì thầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-124-mon-qua-tu-nguoi-trong-long.html.]
- Xem ra hôm nay kh đến .
Nhưng ngay sau đó, một giọng nam quen thuộc vang lên.
- Tiêu Hà! ở đây lâu chưa?
Tiêu Hà giật , ngẩng lên. Nhật Khánh trong bộ đồng phục thể dục, mồ hôi còn lấm tấm trên trán, hớn hở chạy đến.
Tim cô lỡ một nhịp. Suýt nữa đã bật dậy vì vui sướng, nhưng cố kiềm lại, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
- Cũng mới thôi. tưởng hôm nay bận học thì sẽ kh đến.
- cũng định về , nhưng lại nghĩ... thể đang đợi, nên ghé qua xem . – cười hiền, mắt ánh lên sự ấm áp khó nói thành lời.
Nhật Khánh đến... là vì cô ?
- cho em ăn à? – Nhật Khánh cúi chú chó, khẽ cười.
- Ừ. – Cô gật đầu, cầm túi bánh đưa về phía . – Đây là bánh cùng chị Lệ Mai làm, mang về ăn thử nha.
- Cảm ơn . Quyết định đến đây quả là sáng suốt thật. – Nhật Khánh đón l, giọng pha chút hài hước, khiến Tiêu Hà bật cười.
như sực nhớ ra ều gì, vội tháo balô, mở khóa, l ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho cô.
- Tặng .
- Gì vậy? mở ra xem được kh? – Cô hơi ngập ngừng.
Sau cái gật đầu của , Tiêu Hà mở nắp hộp ra, đôi mắt lặp tức mở to. Bên trong là chiếc móc treo ện thoại gần giống cái trước đây cô cho đứa bé ở trại mồ côi.
- lại...?
- đã giúp nhiều như vậy. Cái này chỉ là một lời cảm ơn nhỏ thôi. nhận nhé? – Nhật Khánh cười dịu dàng.
Cô cúi đầu, tay siết nhẹ chiếc hộp. Một màn nước mỏng mơ hồ trào dâng nới khóe mi. Với , đây chỉ là một món quà giản đơn. Nhưng với cô, đó là cả một giấc mơ. Một lời thừa nhận, một sự trân trọng. Dù nhỏ bé thế thôi, cũng đủ xoa dịu những tổn thương âm thầm mà cô cất giấu suốt hai năm qua.
- Cảm ơn ... thật sự cảm ơn . – Tiêu Hà ngẩng lên, mỉm cười thật tươi, dù trong mắt vẫn lấp lánh những giọt nước trong suốt chưa kịp rơi.
- thích là vui . – Nhật Khánh gật nhẹ, giọng dịu dàng như làn gió cuối ngày.
Hoàng hôn ngoài kia dần rút bóng, nhuộm sắc cam lên từng mái ngói và hàng cây x. Gió chiều nhẹ thổi qua, mang theo hương cỏ cây và chút dư vị ngọt ngào còn vương trong nụ cười con gái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.