Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 129: Thật Như Đùa
Hữu Thiên khẽ bật cười, một nụ cười nhạt mang theo vị đắng. Hóa ra trong lòng Tiêu Hà, vẫn chỉ là bạn ngày xưa từng mến Th Ngọc. Và giờ, cô lại nghĩ đang buồn vì cũ?
buồn... nhưng là vì hôm qua cô đã vô tư đẩy về phía Th Ngọc. Như thể trong lòng cô, chuyện từng rung động với ai mới là thứ đáng bận tâm.
- Chỉ từng thôi. Giờ quan tâm là , Tiêu Hà. – Giọng trầm hẳn. – tự hỏi, nếu ngày đó kh thích Th Ngọc... thì giờ giữa hai chúng ta liệu khác?
Tiêu Hà hơi sững . Cô kh quen th Hữu Thiên nghiêm túc như vậy. Lặng một lúc, cô phì cười, lườm một cái.
- Đang tập thoại để tán ai à? Nếu kh em tốt của thì tháo khớp lâu đ.
Hữu Thiên cúi đầu cười, cố giấu ánh mắt đượm buồn. Tự dưng th bản thân thật buồn cười. Vì sợ mất cô, luôn dùng những câu b đùa làm vỏ bọc. Và giờ nó như liều vacxin khiến Tiêu Hà miễn nhiễm với mọi lời nói của dù là chân thành.
- Biết vậy nên mới kết nghĩa đệ với đ. – nhún vai. – Mà kh về à? Xe đưa rước sắp chạy đ.
Tiêu Hà giật , ra cổng.
- Đều tại đ, làm khác lo lắng.
Cô vừa nói vừa đánh vào vai m cái cắm đầu chạy trối chết.
- Cẩn thận, coi chừng lọt lầu! – Hữu Thiên gọi với theo.
Tiêu Hà kh quay đầu, chỉ giơ nắm tay lên vẫy vẫy cảnh cáo.
Hữu Thiên đứng theo bóng lưng , nụ cười thoáng hiện trên môi.
- Tiêu Hà, đến bao giờ mới biết... thích là ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-129-that-nhu-dua.html.]
Giọng thoảng nhẹ trong làn gió, như mong gió sẽ đem tiếng lòng nói với thương.
Khi bình minh của ngày cuối tuần len lỏi khắp phố phường. Tiêu Hà cũng thức dậy rửa mặt, thay đồ. Cô chọn một chiếc váy liền màu trắng thắt nơ ở cổ. Mái tóc dài được kẹp nửa bằng chiếc kẹp nơ cùng màu, khiến cô tr vừa dịu dàng vừa th thoát.
Chiếc xe buýt dừng lại trước cổng siêu thị, ba cô gái ríu rít kéo nhau bước xuống. Trúc Quỳnh hào hứng dẫn đường, lôi kéo cả nhóm lên thẳng khu ăn uống tầng trên. Mùi thức ăn thơm nức tỏa ra từ các gian hàng khiến cả ba càng thêm phấn khởi.
Trong khi Tiêu Hà và Phương Ny mải chọn món, Trúc Quỳnh cứ chốc chốc đồng hồ, ngó qu như đang tìm kiếm ai đó.
Phương Ny nheo mắt , nửa đùa nửa nghi.
- Đừng nói là hẹn ai đến nha?
- Đâu ... hẹn ai đâu? – Trúc Quỳnh đáp, giọng cao hơn thường lệ.
Ngay lúc đó, một giọng nam vang lên phía sau lưng họ.
- Trúc Quỳnh! Trùng hợp thật, các em cũng đến đây ?
Tiêu Hà quay lại. Là Gia Hưng. Đi cạnh ta là tên con trai lần trước giật hủ tắc của Trúc Quỳnh.
- Trùng hợp thật. Xem ra chúng ta duyên, nhỉ? – Trúc Quỳnh nhoẻn cười, cố tỏ ra tự nhiên, nhưng bàn tay siết chặt quai túi đã tố cáo cô kh được thoải mái như vẻ ngoài.
Tiêu Hà hờ hững quay mặt sang chỗ khác. Phương Ny liếc Trúc Quỳnh, ghé sát tai Tiêu Hà thì thầm.
- kh tin là tình cờ.
Tiêu Hà kh đáp, nhưng ánh mắt đã dần lạnh, như lớp sương mỏng phủ qua.
Chưa có bình luận nào cho chương này.