Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 128: Tận Dụng Nhân Tài
Mới lim dim được vài phút thì một giọng nói lảnh lót đã vang lên ở phía cửa lớp.
- Đâu ? Trò cưng của đâu ? Mau ra trình diện!
Bảo Đăng ló đầu vào lớp, liếc mắt một vòng dừng lại ở phía bàn giáo viên nơi Quốc Hy đang ngồi chấm bài.
Th đối phương chỉ lặng lẽ nghiêng đầu ra hiệu, lập tức vọt đến bàn Tiêu Hà với tốc độ tên lửa, ngồi phịch xuống cạnh cô, mặt mày hớn hở.
Tiêu Hà ngồi bật dậy, cảnh giác Bảo Đăng.
- Thầy lại định bắt em làm gì nữa à?
- Tin vui đây! Chúc mừng em đã lọt vào đội tuyển học sinh giỏi Sử của trường!
Tiêu Hà chớp mắt m cái, đầu óc mờ mịt kh hiểu đang nói gì.
- Đội tuyển gì cơ ạ? Em đăng ký hồi nào đâu?
- Kh cần. Đã thầy lo. – Bảo Đăng vỗ n.g.ự.c tự hào. – Thầy đích thân ền tên em vào, gửi hồ sơ luôn .
Tiêu Hà như tỉnh ngủ hoàn toàn, trố mắt .
- thầy lại lén đăng ký mà kh nói em một tiếng vậy?
- Kh lén, là thay mặt em quyết định ều tốt nhất! – Bảo Đăng cười toe, nói tiếp. – Đội tuyển Sử đang thiếu , mà em là hạt giống vàng. Kh dùng là phí nhân tài.
- Nhưng đó là kỳ thi của khối 12 mà thầy? – Cô nhăn mặt.
- Thi vượt cấp được mà. Năm nay thi cho đỡ áp lực, mai mốt lên 12 em tha hồ thong thả. Giờ em mà đoạt giải, sau này đường xét tốt nghiệp và đại học là thênh thang rộng mở luôn chứ!
- Nhưng... em còn chưa quyết định theo ban nào. Lỡ em theo tự nhiên thì thi Sử ích gì?
- Thì... thì lỡ sau này em theo xã hội thì ? sẵn giải trong tay, nhẹ đầu bao nhiêu! – lấp liếm, về phía Quốc Hy như tìm đồng minh. – nói lý kh thầy Hy?
Quốc Hy hơi ngẩng đầu khỏi đống bài kiểm tra, mặt kh đổi sắc.
- bỏ phiếu trắng.
Tiêu Hà cười khúc khích, chống cằm Bảo Đăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-128-tan-dung-nhan-tai.html.]
- Vậy để năm sau em thi. Năm nay em vẫn còn muốn ăn chơi.
Bảo Đằng cau mày, đổi chiến lược, giả vờ đau khổ.
- Kh được! Em mà từ chối, là thầy buồn. Mà thầy buồn thì kh muốn soạn giáo án. Mà kh giáo án thì cả lớp kiểm tra miệng mỗi tiết. Mà kiểm tra miệng thì… - vừa nói vừa nhích dần về phía cô, ép Tiêu Hà né, Trúc Quỳnh ngồi bên cạnh cũng bị ép sát vách tường.
- Thôi được ! – Tiêu Hà đưa tay đầu hàng. – Em là được chứ gì!
Bảo Đăng búng tay cái “tách”, mặt rạng rỡ như mặt trời mới mọc.
- Vậy mới là trò cưng của thầy chứ! – vỗ vai cô đôm đốp khiến Tiêu Hà suýt bật khỏi ghế.
Phía trên bục giảng, Quốc Hy khẽ bật cười, lắc đầu. hai thầy trò bên dưới, cảm giác như Bảo Đăng sinh ra là để tấu hài nhưng bị dòng đời xô đẩy vào trường học.
Tan học. Hữu Thiên vừa bước ra khỏi lớp thì một giọng nói thân thương vang lên ngay sau lưng.
- Bộ bị bệnh à? Hay tâm sự?
quay đầu, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Tiêu Hà. Kh biết cô đứng đó từ bao giờ.
Hữu Thiên cười nhạt, giọng lười biếng.
- Kh , chỉ tại tối qua nhớ quá nên kh ngủ được.
Tiêu Hà nheo mắt, cười khẩy. Câu này quen tới mức nghe xong cô chẳng buồn phản ứng.
- nói câu này bao nhiêu lần nhỉ? nghe đến thuộc luôn đ.
- Nhưng đó là lời thật lòng mà. – Hữu Thiên làm bộ thơ ngây.
Tiêu Hà thở dài, bước lại gần, vẻ mặt nghiêm túc hơn.
- Hôm qua ở phòng y tế và Th Ngọc đã nói gì với nhau ?
Hữu Thiên hơi khựng lại. Ánh mắt thoáng chùng xuống.
- Chẳng gì cả. chỉ đưa vào trở ra thôi. vậy, ghen à?
- lại chập mạch à? – Tiêu Hà trừng mắt, thụi cho một cái. Ngập ngừng một chút cô nói tiếp, giọng dịu . – biết trước đây thích Th Ngọc… cũng biết áy náy vì từng hiểu lầm . Nhưng chuyện đó qua lâu , kh cần vì áy náy mà tránh mặt mãi như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.