Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 15: Chuyện Ba Người - 1
Quốc Hy bật cười, giọng nói pha chút hài hước.
- Mẹ à, lương tháng của con kh đủ để trả tiền nhà đâu. Con trai mẹ sẽ bị đuổi ra bụi đ.
- Lo gì, trai em đây, bao nuôi em. – Quốc Vinh khoát tay ra vẻ hào phóng.
- Vậy em còn ra ngoài tự lập để làm gì chứ? – Quốc Hy nhướn mày, trêu chọc trai.
Sau một buổi sáng bị kéo khắp cái trung tâm mua sắm, hai đẹp trai cuối cùng cũng được giải thoát.
Về đến nhà, cả hai lập tức chui tọt vào phòng ngủ l lại sức. Bọn họ cảm th cơn nghiện mua sắm của phụ nữ thật đáng sợ biết bao.
Trong khi đó, Văn Thành đang ngồi xem hồ sơ trong thư phòng thì Thục Quyên bước vào, trên tay là chén yến chưng đường phèn.
- Bà về à? Đã mua xong hết đồ chưa? – Văn Thành ngẩng đầu lên hỏi.
- Xong . Hơn một tuần nữa là Quốc Hy chuyển xuống đó . muốn theo xem , nhưng nó kh chịu. – Thục Quyên đặt chén yến xuống, giọng chút trầm buồn.
- Quốc Vinh nói sẽ cùng nó mà, bà lo làm gì. Cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe . – Văn Thành nói, giọng ệu bình thản.
Nói , kéo ngăn bàn, l ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho Thục Quyên.
- Bà đưa cái này cho Quốc Hy .
Thục Quyên hơi bất ngờ, nhưng bật cười, giọng ệu châm chọc.
- nghe từng nói, sẽ kh chu cấp dù chỉ một đồng mà?
Văn Thành đằng g một cái, giữ vẻ nghiêm nghị.
- là sợ bà xót cho nó, lo nghĩ đỗ bệnh thôi, chứ kh ý gì khác.
Thục Quyên mỉm cười, cầm l tấm thẻ. Trong lòng bà hiểu rõ, kh là vô tâm, chỉ là sĩ diện và tính cách kiên định khiến kh dễ dàng thể hiện cảm xúc.
Bầu trời dần ngã về chiều. Những đám mây trắng muốt khi sáng giờ đã được nhuộm một màu đỏ sẫm. Trong phòng, Tiêu Hà đang loay hoay xếp lại đống sách vở thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-15-chuyen-ba-nguoi-1.html.]
Cô mở cửa ra, th Minh Quân đang đứng tựa vào vách, hai tay ung dung đút vào túi quần.
- tìm em việc gì? – Cô hỏi, ánh mắt nghi hoặc.
- Tối nay ăn với m đứa bạn. Em muốn cùng kh? – Minh Quân nhướn mày.
- Tối nay em làm thêm . Kh được đâu.
Minh Quân trợn mắt, em gái như thể vừa nghe chuyện động trời.
- Đi làm thêm ? Em thiếu tiền hay thiếu nợ ai? Hay âm mưu gì khác?
- Âm mưu cái đầu ! – Cô gõ nhẹ vào trán trai. – Là chị Huyền, chị mới mở quán ăn, đang thiếu nên em qua giúp thôi. Dù cũng đang nghỉ hè rảnh rỗi, làm vừa g.i.ế.c thời gian, vừa kiếm được chút đỉnh.
- Nói thật , quán đó trai đẹp kh? – Minh Quân nheo mắt đầy hoài nghi.
- bớt nhiều chuyện ! – Tiêu Hà cau mày, tóm l chiếc áo khoác chạy ra ngoài.
- Nhớ về sớm đó! – Minh Quân gọi với theo, nhưng đã mất hút.
Tiêu Hà đến quán khi trời đã sẩm tối. Cô vừa thay đồng phục xong, đang định bước ra quầy thì chị Huyền gọi lại.
- Tiêu Hà, bàn số mười vừa mới vào, em ra ghi món giúp chị nhé.
- Vâng, em liền đây!
Tiêu Hà cầm cuốn sổ nhỏ, bước đến bàn số mười. Nhưng vừa đến nơi, cô khựng lại trong thoáng chốc.
- Nhật Khánh? – Tiêu Hà gọi khẽ.
Nghe tiếng cô gọi, Nhật Khánh hơi ngạc nhiên, nh chóng nở một nụ cười nhẹ.
- Trùng hợp thật, làm ở đây à?
- Ừ đây là quán của bạn chị . – Tiêu Hà gật đầu, sau đó tò mò qu. – đến đây một ?
- Kh, với .
Chưa có bình luận nào cho chương này.