Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 16: Chuyện Ba Người - 2
Nhật Khánh vừa dứt lời, một cô gái trong chiếc đầm x nhạt bước ra từ phòng vệ sinh.
Th Tiêu Hà, Th Ngọc hơi khựng lại, bàn tay vô thức siết nhẹ l chiếc túi xách. Nhưng ngay sau đó, cô nh chóng nở một nụ cười thân thiện, tiến đến bên Nhật Khánh.
- Kh ngờ lại gặp ở đây. M tháng hè kh gặp, vẫn ổn chứ?
- Đương nhiên là ổn. – Tiêu Hà cười đáp, nhưng trong lòng là một mớ hỗn độn.
Cô biết hai họ là hàng xóm, ít nhiều gì cũng quen biết. Nhưng cô kh ngờ bọn họ lại thân thiết đến mức ăn cùng nhau thế này. Rốt cuộc, họ là quan hệ gì?
Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu Tiêu Hà, nhưng cô l tư cách gì để hỏi đây?
- Giờ bọn gọi món nhé? – Nhật Khánh lên tiếng, cắt ngang suy nghĩ của cô.
- Được. – Tiêu Hà l lại vẻ chuyên nghiệp. – Hai dùng gì?
- Cho một phần mì hải sản. – Th Ngọc nhẹ nhàng nói.
- Còn một phần mì Ý sốt kem. – Nhật Khánh đáp.
Tiêu Hà ghi lại vào sổ, hỏi tiếp.
- Hai muốn dùng thêm nước kh?
- Một ly trà đào. – Th Ngọc cười dịu dàng.
- Nước lọc là được . – Nhật Khánh nói.
Tiêu Hà gật đầu, ghi nốt thẳng vào bếp.
Trong lúc chờ đồ ăn, Th Ngọc đặt ện thoại lên bàn, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, ánh mắt dừng lại trên một bức ảnh. Đó là khoảnh khắc Nhật Khánh đỡ Tiêu Hà, khoảng cách gần đến mức thể gây hiểu lầm.
Tin n từ Tú Nghi kèm dòng chữ: “ xem, vẻ như Tiêu Hà kh đơn giản đâu nhé!”.
Th Ngọc siết nhẹ ện thoại, ánh mắt chút phức tạp. Cô Nhật Khánh, tỏ vẻ do dự.
- Nhật Khánh à... nghĩ Tiêu Hà hiểu lầm gì về quan hệ của chúng ta kh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-16-chuyen-ba-nguoi-2.html.]
Nhật Khánh hơi nhíu mày.
- Hiểu lầm gì cơ?
Th Ngọc cắn môi, thở nhẹ một hơi nói.
- biết đó, kh muốn chuyện riêng tư bị khác bàn tán. Hôm nay tình cờ gặp Tiêu Hà ở đây, chỉ lo... nếu cô hiểu lầm kể với khác thì kh hay lắm.
Nhật Khánh lắc đầu, mỉm cười.
- Tiêu Hà kh kiểu thích đưa chuyện đâu. lo xa .
- cũng nghĩ vậy... nhưng mà, cũng nên giải thích một chút cho cô thì hơn. Nếu lỡ sau này ai hỏi đến, Tiêu Hà kh biết mà nói linh tinh thì ? – Ánh mắt Th Ngọc đầy vẻ vô tư nhưng trong giọng nói lại ẩn ý rõ ràng.
Nhật Khánh hơi trầm ngâm.
- Vậy sẽ giải thích với cô . Nhưng thật ra, dù giải thích hay kh, chuyện của bọn cũng chẳng gì giấu mà, đúng kh?
Th Ngọc khẽ cười, che giấu tia khó chịu vụt qua trong mắt.
- Ừm... đúng vậy. chỉ kh muốn bất cứ rắc rối nào thôi. biết mà, ghét bị hiểu lầm lắm.
Nhật Khánh kh nghĩ nhiều, chỉ đơn giản gật đầu, còn Th Ngọc thì khẽ siết chặt bàn tay, nụ cười trên môi nhạt dần.
Trong nhà bếp của quán ăn, chị Huyền kh khỏi kinh ngạc khi th Tiêu Hà đang xé vụn bó rau thay vì nhặt nó.
- Tiêu Hà! Tiêu Hà!
- Dạ! Chị gọi em? – Cô giật hỏi.
- Bó rau đắc tội gì với em à? – Chị Huyền cầm bó rau bị xé nham nhở giơ lên.
- Em xin lỗi! Em đang suy nghĩ vài chuyện nên hơi mất tập trung.
- Em th trong kh được khỏe à? Hay hôm nay em về nghỉ sớm một chút . – Giọng chị Huyền chút lo lắng.
- Vậy hôm nay em xin phép về trước. – Tiêu Hà cúi chào nh chóng thay đồ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.