Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 18: Trái Tim Không Thuộc Về Cô - 2
- Này... ai bắt nạt em ? Hay chuyện gì? Nói nghe ! – Minh Quân lo lắng, tay vỗ nhẹ lên lưng em gái, cố dỗ dành.
Nhưng Tiêu Hà kh đáp, chỉ liên tục lắc đầu, giọng nghẹn ngào lặp lặp lại một câu duy nhất.
- kh thích em... kh thích em...
Minh Quân như c.h.ế.t lặng. Kh cần hỏi thêm, cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bé con của lại một lần nữa đau lòng vì tình cảm của .
vẫn còn nhớ, lần cuối cùng em gái khóc thảm như vậy là vào năm cô học lớp 7. Năm đó, Tiêu Hà thích thầm một bạn nam trong trường và đã l hết can đảm viết thư tỏ tình với ta.
Nhưng kết quả, ta kh những từ chối mà còn xé lá thư và ném nó vào thùng rác trước mặt cô. Những xung qu bắt đầu chế nhạo cô, bu những lời nói cay độc.
- nghĩ là ai chứ? Đũa mốc mà đòi chòi mâm son à?
- Còn kh biết tự soi gương lại nhan sắc của à?
Từ đó, cái tên Tiêu Hà trở thành trò cười trong trường, mọi đều cô với ánh mắt khinh thường chỉ vì khi đó cô kh được xinh đẹp.
Tệ hơn, cô còn bị một nhóm con gái thích ta nhốt vào nhà vệ sinh để cảnh cáo.
Những ngày sau đó, cô chỉ biết trốn trong phòng. Ba mẹ hỏi thì cô chỉ bảo mệt nên muốn được nghỉ học vài ngày. Chỉ đến khi mẹ phát hiện chiếc áo trắng bị rách của cô, gặng hỏi thì mới biết được những tổn thương mà cô chịu.
Khoảng thời gian đó, những chiếc gương trong nhà và cả những bức ảnh chụp gương mặt cô đều trở thành nỗi ám ảnh.
Minh Quân nhẹ nhàng vuốt tóc Tiêu Hà, như muốn xoa dịu bớt phần nào nỗi đau trong cô.
- Nói nghe, thằng nhóc nào làm em buồn?
Tiêu Hà khẽ đẩy ra, đôi mắt đỏ hoe ánh lên tia bướng bỉnh nhưng lại kh giấu được sự tổn thương.
- hỏi làm gì? Nếu muốn tính sổ với giúp em thì kh cần. Tất cả là do em tự chuốc l, kh liên quan gì đến cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-18-trai-tim-khong-thuoc-ve-co-2.html.]
Minh Quân cô thật lâu, ánh mắt vừa sự xót xa, vừa chút bất lực.
- Tiêu Hà...
- yên tâm, chỉ hôm nay thôi. Em chỉ khóc hôm nay thôi. Em kh còn là Tiêu Hà của ngày trước nữa. Một chút chuyện tình cảm kh thể khiến em gục ngã đâu. – Cô cắn chặt môi, cố ngăn giọt nước mắt nơi khóe mi.
Minh Quân lặng . , em gái đã thay đổi nhiều cả về ngoại hình lẫn tính cách, đôi lúc còn kh nhận ra đây là cô bé con vô tư và phần ngốc nghếch năm nào nữa.
Từ ngày chuyển trường, Tiêu Hà lao đầu vào việc học. Sau giờ lên lớp, cô lại đến võ đường để tập luyện. Cô nói kh muốn ai thể bắt nạt được nữa, nên dù bị thương, dù mệt mỏi, cô vẫn cắn răng chịu đựng.
Mọi vào chỉ th một Tiêu Hà xinh đẹp, giỏi giang và đầy bản lĩnh. Nhưng họ kh thể biết, để được như ngày hôm nay, bé con của đã tự mài dũa bản thân đến nhường nào.
Minh Quân khẽ thở dài, nh chóng mỉm cười, xoa đầu em gái.
- Được lắm nhóc con. Coi như ta vô phúc, bỏ lỡ một tốt như em gái . Đợi lần sau về, sẽ dẫn theo một dàn soái ca cho em tha hồ lựa chọn.
Tiêu Hà bật cười, đẩy tay Minh Quân ra.
- Cảm ơn, nhưng số lượng đôi với chất lượng đ!
Minh Quân bật cười, xoa đầu em gái lần nữa.
- Được , ngủ sớm nhóc con.
Tiêu Hà kho tay, làm bộ nghiêm túc.
- Em lớn , đừng gọi là nhóc con nữa!
Minh Quân kh nói gì, chỉ nháy mắt bước , để lại cô đứng đó.
Tiêu Hà đẩy cửa, bước ra ban c, ngước bầu trời lấp lánh, cảm th lòng nhẹ nhàng hơn một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.