Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 17: Trái Tim Không Thuộc Về Cô - 1

Chương trước Chương sau

Lúc bước ra khỏi quán, cô khựng lại khi th Nhật Khánh vẫn còn ngồi trên chiếc ghế đá gần đó. Ánh đèn đường hắt lên bóng dáng , tạo nên một cảm giác vừa xa lạ, vừa thân thuộc đến đau lòng.

Nghe tiếng bước chân, Nhật Khánh ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng cô.

- chưa về ? – Tiêu Hà ngập ngừng hỏi.

- đợi . – Nhật Khánh mỉm cười, giọng ệu vẫn trầm ổn như ngày thường.

Trái tim Tiêu Hà chợt loạn nhịp. Cô nắm chặt bàn tay, cố gắng kiềm chế những cảm xúc hỗn độn đang trào dâng trong lòng.

- Đợi... đợi ? – Cô hỏi lại, trong lòng chút mong chờ.

- . chuyện muốn nói với .

Tiêu Hà , trong lòng d lên nỗi bất an khó tả. Nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh, chờ lên tiếng.

- Thật ra... và Th Ngọc đang hẹn hò.

Câu nói nhẹ bẫng, nhưng lại như mũi tên cắm thẳng vào tim cô.

Tiêu Hà cảm giác như bàn tay vô hình siết chặt trái tim , khiến hơi thở trở nên khó khăn. Mặc dù bản thân đã phần nào đoán được, nhưng khi chính miệng Nhật Khánh thừa nhận, cô vẫn kh thể ngăn trái tim nhói đau.

Cô mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng cổ họng như bị chặn lại.

Nhật Khánh kh nhận ra sự mất mát trong ánh mắt cô, chỉ tiếp tục nói với giọng ềm tĩnh.

- Chuyện hôm nay... mong đừng kể với ai khác. Th Ngọc kh muốn bị bàn tán về chuyện riêng tư, nên bọn muốn giữ kín mối quan hệ này. giúp được kh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-17-trai-tim-khong-thuoc-ve-co-1.html.]

Tiêu Hà siết chặt mép áo khoác, đầu óc trống rỗng. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo chút lạnh lẽo len lỏi vào tim cô.

Cô nuốt xuống cảm xúc nghẹn ngào, nở một nụ cười gượng gạo.

- biết ... đừng lo.

Nói xong, cô lập tức quay rời . Càng xa, bước chân cô càng gấp gáp hơn. Cô kh dám quay đầu, cũng kh dám dừng lại.

Khi cảm th đã đủ xa, Tiêu Hà mới từ từ bu lỏng bàn tay. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, thấm vào lớp áo khoác cô đang mặc.

Hóa ra từ trước đến giờ, chỉ cô tự ảo tưởng về tình cảm của Nhật Khánh dành cho . Những lời nói, những hành động, cả ánh mắt dịu dàng – thứ mà cô từng xem là đặc biệt, thực chất chỉ là sự tử tế mà dành cho một bạn.

Tiêu Hà lặng lẽ bước vào nhà, trong lòng nặng trĩu những cảm xúc kh thể gọi tên. Vừa khép cánh cửa lại, cô đã nghe th giọng nói rôm rả của Minh Quân vang lên.

- Em về à? kể em nghe, hôm nay với đám bạn vui lắm. À, đứa còn nhờ làm mai em cho nữa đ! – Minh Quân kho tay, dựa vào cầu thang, vẻ mặt tràn đầy hứng khởi khi kể chuyện.

Tiêu Hà kh đáp, chỉ cởi giày lặng lẽ bước lên phòng.

Minh Quân th lạ nhưng vẫn tiếp tục bám theo, miệng kh ngừng luyên thuyên.

- Mà này, trong nhóm một đứa làm pha chế siêu giỏi luôn, hôm nào dẫn em đến thử nhé. Nói thật, em mà gặp nó chắc cũng mê mẩn cho coi...

Giọng bỗng chững lại khi nhận ra đôi vai nhỏ bé trước mặt đang run lên từng đợt.

- Tiêu Hà, em vậy? – Minh Quân nhíu mày, vội vàng tiến đến, đặt tay lên vai em gái.

Vừa dứt lời, Tiêu Hà bất ngờ lao vào lòng , siết chặt tấm lưng như muốn tìm kiếm chút hơi ấm an ủi.

Minh Quân hoảng hốt, chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng khóc nức nở vang lên. Đứa em gái mạnh mẽ, lúc nào cũng tỏ ra kiên cường trước mặt , lúc này lại run rẩy như một đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...