Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 2: Hướng Đi Cho Tương Lai - 2
Văn Thành đặt mạnh tách trà xuống bàn, tiếng “cạch” vang lên sắc lạnh.
- Đừng quên, con mang họ Lâm. Con kh quyền sống ích kỷ.
Văn Thành hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt ngày càng sắc bén hơn.
- Tại con kh thể ngoan ngoãn nghe lời ba như trai con chứ? Con cứ chọc ba tức ên lên thì mới hả dạ ?
Quốc Hy siết chặt tay, nhưng vẫn giữ giọng ệu bình tĩnh.
- Kh con muốn cãi ba. Chỉ là con tin rằng nếu ba cho con cơ hội, con thể chứng minh con sẽ thành c trên con đường đã chọn.
- Thành c? – Văn Thành bật cười lạnh lùng. – Dạy học? Lương tháng bèo bọt? Cả đời làm c ăn lương? Đó là cái mà con gọi là thành c ?
- Ba, tiền kh là tất cả. – Quốc Hy thẳng vào mắt . – Ba đã dành cả đời để theo đuổi sự nghiệp, nhưng ba thật sự hạnh phúc kh?
- Quốc Hy! – Văn Thành đập mạnh tay xuống bàn, cơn giận bùng lên, nhưng trong khoảnh khắc , câu hỏi của Quốc Hy như một nhát d.a.o sắc bén cắt vào suy nghĩ của .
Hạnh phúc ư? Cả cuộc đời dốc sức gây dựng sự nghiệp, từng bước, từng bước từ hai bàn tay trắng lên. Ông đã đánh đổi biết bao nhiêu mồ hôi, c sức, thậm chí cả những năm tháng quý báu dành cho gia đình.
Nhưng ? Nếu kh tiền, liệu thể cho vợ con một cuộc sống đủ đầy, kh lo toan từng bữa ăn giấc ngủ?
Với , hạnh phúc kh là những ều xa vời như Quốc Hy nói. Hạnh phúc là khi th vợ con sống trong căn biệt thự khang trang, là khi thể cho họ mọi thứ tốt nhất mà tiền bạc thể mua được.
Cuộc tr luận đang lên đến đỉnh ểm thì cánh cửa thư phòng bật mở. Một phụ nữ th lịch bước vào.
- Hai cha con chuyện gì mà lớn tiếng với nhau vậy?
Thục Quyên – mẹ của Quốc Hy, tuy đã ngoài năm mươi nhưng vẫn giữ được nét đẹp dịu dàng. Gương mặt bà hiền hòa, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ nghiêm khắc khi th hai cha con đang căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-2-huong-di-cho-tuong-lai-2.html.]
Văn Thành hừ lạnh, kho tay dựa lưng vào bàn:
- Bà mà hỏi thằng con quý tử của bà. Cơm dâng tận miệng còn kh chịu ăn. Sung sướng kh muốn cứ thích chịu khổ.
Thục Quyên thở dài, hết Quốc Hy lại chồng .
- chuyện gì để mai hãy nói. Con nó mới về, để nó nghỉ ngơi cái đã.
Văn Thành im lặng, nhưng sắc mặt vẫn chưa dịu lại.
Quốc Hy cũng kh muốn đôi co thêm, cúi đầu nói nhỏ.
- Con xin phép về phòng trước.
Dứt lời, xoay rời , để lại kh khí nặng nề bao trùm căn phòng.
Thục Quyên thở dài, ánh mắt chút dỗi hờn Văn Thành.
- Chẳng nói tối nay cả nhà sẽ ăn một bữa cơm đoàn viên vui vẻ ? Chưa gì đã gây bất hòa. Ông nhịn một chút thì sẽ c.h.ế.t ?
- Tại chắc. Nếu nó biết nghe lời như Quốc Vinh thì hùng hổ thế kh? chưa bị nó chọc cho lên cơn đau tim đã là may . – Văn Thành vùng vằng ngồi xuống ghế, giọng ệu bất lực pha chút ấm ức.
Thục Quyên lắc đầu ngán ngẩm, tr bộ dạng ấm ức như thể vừa bị mẹ mắng của , khiến bà vừa thương vừa buồn cười.
Trên thương trường uy nghiêm bao nhiêu, quyết đoán bao nhiêu, thì trước mặt bà, đôi khi vẫn là một thiếu niên chưa lớn.
Bà tiến lại, nhẹ nhàng xoa bóp hai vai , dỗ dành.
- biết là muốn tốt cho nó. cha mẹ nào lại muốn th con cái chịu khổ chứ? Nhưng nên từ từ khuyên bảo, càng nóng giận, càng ép buộc chỉ khiến Quốc Hy càng muốn chống đối thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.