Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 3: Thuyết Phục - 1
Văn Thành sang vợ, đôi mày cau lại.
- chỉ là muốn nó theo con đường đã được dọn sẵn, kh đối diện với những trắc trở như và bà ngày xưa. Nhưng thằng nhóc này lại kh chịu hiểu vậy chứ?
Nhớ lại những ngày tháng cũ, Văn Thành kh khỏi cảm th lòng nặng trĩu. Khi , chỉ là nhân viên quèn trong một c ty nhỏ, còn Thục Quyên là một giáo viên dạy Văn cấp ba với đồng lương ít ỏi.
Hai gặp nhau trong hoàn cảnh chẳng m dư dả, nhưng niềm tin và tình yêu đã trở thành động lực lớn lao. Ngày quyết định đứng ra lập nghiệp, Thục Quyên kh chút do dự đem hết số tiền dành dụm b lâu để ủng hộ quyết định táo bạo của .
Những ngày tháng , gia đình nhỏ của họ chẳng gì ngoài sự đồng lòng và đôi bàn tay trắng. Thục Quyên luôn làm hậu phương vững chắc phía sau, kh chỉ lo việc nhà mà còn là động viên mỗi khi thất bại ập đến.
Khó khăn, trắc trở, những bữa cơm chan đầy nước mắt và cả nụ cười động viên của bà, tất cả đã tạo nên nền móng cho thành c hôm nay.
Giờ đây, đã tất cả - một sự nghiệp vững vàng, một gia đình mà ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng đối với Quốc Hy, những gì mà vất vả gây dựng, chẳng khác nào xiềng xích trói buộc cuộc đời .
Phú quý mà từng xem là giấc mơ cả đời, giờ đây lại trở thành rào cản khiến chẳng thể chạm đến trái tim của con trai .
Thục Quyên suy nghĩ một hồi, chậm rãi lên tiếng.
- à, hay là chiều theo ý con lần này .
- đến bà cũng theo phe nó luôn ? – Văn Thành lập tức giãy nảy.
Thục Quyên kiên nhẫn nói tiếp:
- Ông nghĩ xem, Quốc Hy còn trẻ, tương lai phía trước còn dài. Nếu nó muốn thử sức với con đường thích, cứ để nó vài năm, coi như tích lũy kinh nghiệm sống. Đến khi nó thấm mệt, tự nó sẽ nhận ra đâu mới là con đường phù hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-3-thuyet-phuc-1.html.]
Văn Thành hừ lạnh, kho tay trước ngực.
- Nếu nó kh chịu quay về thì ?
Thục Quyên cười nhẹ, ánh mắt đầy ẩn ý.
- Thì lúc đó cứ giả vờ bệnh liệt giường, liệt chiếu. Ông biết tính thằng bé mà, nó là đứa con hiếu thảo, chắc c sẽ tự ý thức được trách nhiệm của mà quay về.
Nghe đến đây, Văn Thành im lặng vài giây nhíu mày, nghiêm túc hỏi.
- Hay là bây giờ giả bệnh luôn được kh?
Thục Quyên bật cười, lắc đầu.
- Kh được! Bây giờ mà đổ bệnh thật, ai lo cho đây?
Văn Thành bà một lúc, cuối cùng chỉ biết thở dài, kh nói thêm gì nữa.
Căn phòng lại rơi vào khoảng lặng, chỉ còn ánh đèn vàng hắt lên bóng hai đã đồng hành cùng nhau qua bao sóng gió cuộc đời.
Đêm xuống, kh gian trong căn biệt thự trở nên yên ắng.
Sau bữa tối, Thục Quyên chủ động tìm con trai để trò chuyện.
- Quốc Hy, con còn giận ba ? – Bà nhẹ nhàng hỏi khi th Quốc Hy đang đứng ngoài ban c, trầm ngâm xuống vườn.
- Kh đâu mẹ. Con chỉ… cảm th mệt mỏi. – Quốc Hy thở dài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.