Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 30: Như Một Tên Ăn Trộm - 2
Tiêu Hà ôm đầu, mặt méo xệch.
- Chắc thầy sẽ kh nhớ đâu... đúng kh? – Tiêu Hà ngờ nghệch hỏi như muốn tự trấn an chính .
- Nếu là , bị khác mắng oan đến hai lần, còn bị gọi là biến thái thì chắc c khắc ghi gương mặt vào tận xương tủy luôn. – Trúc Quỳnh thản nhiên đáp khiến Tiêu Hà càng thêm tuyệt vọng.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? – Hữu Thiên lúc này cũng tiến đến, nghệch mặt hỏi.
Tiêu Hà kh buồn mặt , nằm bẹp xuống bàn như một đống bùn nhão.
Giờ ra chơi đến, mặc cho Trúc Quỳnh và Phương Ny an ủi hết lời, Tiêu Hà vẫn trưng cái bộ mặt tuyệt vọng ra.
- Chuyển lớp? Kh được! Đeo khẩu trang học? Cũng kh xong! Hay giả vờ bị mất trí nhớ nhỉ? – Cô vò đầu bức tóc. – Trời ơi, số khổ thế này!
- Chi bằng chuyển giới luôn , vẻ khả quan hơn đ. – Hữu Thiên đặt chai nước trước mặt Tiêu Hà, nói một cách tỉnh bơ.
Tiêu Hà ngẩng đầu lên, lườm Hữu Thiên một cái. Lúc này, đám con gái trong lớp lại nhao nhao lên như lúc gặp thầy giáo đẹp trai.
Tiêu Hà rướn cổ ra , th Nhật Khánh đang đứng ở cửa lớp. Trái tim cô lỡ mất một nhịp, nhưng cô cụp mắt xuống, nằm bẹp lại xuống bàn.
Cô nhất thời quên mất Nhật Khánh với Th Ngọc là một đôi. Hôm nay sang đây tìm Th Ngọc xem ra là muốn c khai quan hệ với mọi .
- Tiêu Hà. – Nhật Khánh gọi lớn.
Tiêu Hà giật b.ắ.n , tròn mắt , trái tim lại kh ngừng nhảy nhót.
- gọi ? – Cô l ngón tay chỉ vào mặt , ngơ ngác hỏi.
- , xuống phòng đoàn với chút , thầy Đăng gọi. – Nhật Khánh gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-30-nhu-mot-ten-an-trom-2.html.]
- Xuống phòng đoàn ? – Tiêu Hà nuốt nước bọt. Tưởng tượng đến cảnh gặp mặt Quốc Hy, mặt mày cô tái mét.
- Ừ, nh . – Nhật Khánh giục.
Tiêu Hà nhóm bạn của với ánh mắt cầu cứu, nhưng đáp lại cô chỉ những cái nhún vai bất lực.
- Cố lên, gì muốn trăn trối kh? – Hữu Thiên đặt tay lên vai cô, tỏ vẻ đồng cảm.
- Khi quay lại, sẽ là trăn trối. – Tiêu Hà ném cho ánh mắt hình viên đạn bước .
Trên hành lang, Tiêu Hà vừa vừa lấm lét quan sát. Cô liên tục nấp sau lưng Nhật Khánh mỗi khi th một giáo viên nào đó ngang qua, thậm chí còn trốn ra sau một chậu cây to khi thoáng th bóng dáng ai đó hao hao Quốc Hy.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Nhật Khánh cô bạn đầy khó hiểu, nhất là khi th cô bất ngờ tấp vào một cây cột và ôm nó cứng ngắc.
- làm cái gì vậy?
- Hả? À… chuột rút, tự nhiên chân bị chuột rút nên đứng lại tí cho đỡ mà. – Tiêu Hà cười trừ, lấp liếm.
- Vậy để xem giúp cho. – Nhật Khánh đưa tay ra định đỡ cô.
- Kh cần! đỡ , thôi! – Cô vội vàng đứng thẳng dậy, kéo Nhật Khánh tiếp.
chớp mắt theo, cảm th Tiêu Hà hôm nay gì đó lạ.
Khi cả hai bước vào phòng đoàn, Bảo Đăng liền đứng dậy chào đón.
- Các em đến à. Thầy gọi xuống để bàn về lễ khai giảng sắp tới. một số việc cần bên đoàn phụ trách, cụ thể là…
Trong khi Bảo Đăng đang thao thao bất tuyệt, Tiêu Hà lại chẳng tập trung được. Cô liên tục liếc mắt ra sân trường, sợ Quốc Hy sẽ đột ngột xuất hiện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.