Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 31: Chạm Mặt - 1
- Này! Tiêu Hà! – Bảo Đăng gọi lớn khi th Tiêu Hà đang thả hồn trôi đến tận nơi nào.
Tiêu Hà giật chưa kịp phản ứng thì Nhật Khánh đã huých nhẹ vào tay cô.
- Hả? cơ? – Cô ngơ ngác.
- Em nghe thầy nói gì kh đ? – Bảo Đăng nhướn mày.
Tiêu Hà cười gượng, định kiếm cớ chống chế thì bỗng th bóng áo sơ mi trắng quen thuộc lướt qua cửa sổ.
Kh nghĩ nhiều, cô chụp l Bảo Đăng, kéo sang một bên chui tọt xuống gầm bàn.
Nhật Khánh và Bảo Đăng tròn mắt nhau, kh hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nhật Khánh ngồi xuống mép bàn, cúi đầu cô bạn đang co rúc bên dưới.
- vậy? Lại bị chuột rút nữa à?
- Em đang chơi trốn tìm với thầy đ à? – Bảo Đăng cũng tò mò thò đầu xuống.
Tiêu Hà chưa kịp nghĩ ra lý do nào hợp lý thì một giọng nói trầm ấm vang lên ngay cửa.
- Thầy Đăng, thầy giữ thẻ giáo viên của kh?
Tim cô như muốn ngừng đập, khi nhận ra giọng nói đó là của Quốc Hy.
- À đúng , sáng nay định đưa mà quên mất. – Bảo Đăng vỗ trán, quay l chiếc thẻ.
Nhưng trước khi rời , còn cúi đầu hỏi nhỏ.
- Em định ngồi trong đó đến bao giờ?
Tiêu Hà cắn môi, biết kh thể tiếp tục trốn mãi. Cô vội ôm bụng, nhăn mặt giả vờ đau đớn.
- vậy? – Nhật Khánh lo lắng cô.
- … th kh khỏe. – Tiêu Hà lắp bắp, quay sang Bảo Đăng. – Thầy ơi, em xin phép về lớp trước.
Nói xong, cô nh chóng bò ra khỏi gầm bàn, một tay ôm bụng, một tay che mặt, hối hả bước nh ra cửa.
Nhưng vừa được vài bước, cổ tay cô bỗng bị giữ lại.
- Em bỏ tay xuống cho xem mặt được kh? – Quốc Hy chậm rãi lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-31-cham-mat-1.html.]
Toàn thân Tiêu Hà cứng đờ. Cô càng cố giấu mặt thì lực siết trên cánh tay càng chặt hơn.
- Em… em đang vội lắm ạ! Thầy bỏ em ra ạ! – Cô cố rút tay lại nhưng bất thành.
- Thầy Hy, chuyện gì vậy? – Bảo Đăng tò mò hỏi.
Quốc Hy kh trả lời, chỉ chăm chú cô, ánh mắt như muốn xuyên thấu bàn tay đang che mặt. từ từ bước tới, khiến Tiêu Hà kh ngừng lùi lại.
Th đưa tay định gỡ tay xuống, Tiêu Hà hoảng loạn. Kh còn lựa chọn, cô liền đẩy mạnh Quốc Hy một cái cắm đầu chạy trối chết.
Quốc Hy lảo đảo, suýt ngã nhưng may mắn được Bảo Đăng đỡ kịp.
- Con bé đó hôm nay bị vậy? - Bảo Đăng ngơ ngác.
Nhật Khánh đứng kế bên cũng kh khỏi bàng hoàng. cá là cô bạn đã ăn gan hùm mật gấu , dám đẩy ngã cả giáo viên cơ đ.
Kết thúc ngày dạy đầu tiên, Quốc Hy về đến nhà, tắm gội thay đồ xong thì nằm dài trên giường, còn chưa kịp nghĩ ngơi thì ện thoại rung lên. cầm lên xem, là tin n từ Quốc Vinh.
Quốc Vinh: [ , thầy Quốc Hy, ngày đầu làm ổn chứ?]
Quốc Hy: [Bình thường.]
Quốc Vinh: [Ngắn gọn thế à? Để đoán nhé, với cái nhan sắc của em, ngày đầu vào trường nhất định đã gây ra một vụ náo loạn đúng kh?]
Quốc Hy: [ tưởng tượng quá .]
Quốc Vinh: [Hay là cô nữ sinh nào làm em đau đầu ?]
Quốc Hy thoáng khựng lại. nhớ đến cảnh tượng khi sáng trong phòng đoàn – cô học trò chui lủi dưới gầm bàn và cả cú đẩy khiến suýt ngã. Một tiếng cười nhẹ bật ra, nhưng ngay sau đó lại cau mày.
Quốc Hy: [Kh .]
Quốc Vinh: [Phản ứng này khả nghi nha.]
Quốc Hy: [ rảnh quá nhỉ?]
Quốc Vinh: [Được , kh trêu em nữa. Nhưng mà sáng nay ba gọi , hỏi xem em chịu về c ty chưa?]
Quốc Hy: [ nói ?]
Quốc Vinh: [ nói em vẫn đang nhiệt huyết với nghề lắm.]
Quốc Hy thở dài một hơi, n lại một câu: [Cảm ơn .]
Chưa có bình luận nào cho chương này.