Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 4: Thuyết Phục - 2
Thục Quyên tiến lại gần, nhẹ nhàng vỗ vai con trai.
- Ba con, vốn kh giỏi bày tỏ tình cảm. Nhưng những gì làm đều vì muốn tốt cho con thôi.
- Con biết. Nhưng mẹ à, mẹ biết vì con chọn làm giáo viên kh? – Quốc Hy quay sang mẹ, trong mắt đầy sự chân thành.
Thục Quyên im lặng chờ đợi. Quốc Hy xa xăm, chậm rãi kể lại:
- Khi còn học đại học, con từng tham gia một chương trình dạy học cho trẻ em nghèo. những đứa trẻ , con nhận ra giáo dục thể thay đổi cuộc đời của một con . Con muốn trở thành một thể giúp đỡ khác tìm th con đường của họ.
Thục Quyên lặng . Bà chưa từng nghe con trai nói về ều này. Quốc Hy vẫn là một đứa con ngoan, nhưng chưa bao giờ bày tỏ với bà những suy nghĩ sâu xa như vậy.
- Vậy nên… con đã âm thầm học song song thêm một ngành khác, là chuyên ngành Toán học. – Quốc Hy nói tiếp. – Ban đầu con chỉ định học để thử thách bản thân, nhưng càng học, con càng cảm th yêu thích. Con còn đăng ký các khóa đào tạo giảng dạy trong chương trình liên kết của trường để l chứng chỉ giảng dạy quốc tế. Vì vậy, con đã cố gắng hoàn thành tất cả ều kiện để được nó trước khi tốt nghiệp.
Thục Quyên vẫn chưa hết bất ngờ. Bao năm qua, bà luôn nghĩ Quốc Hy thuận theo ý ba mà học kinh do, chưa từng phản kháng hay tỏ ra khó chịu. Nhưng hóa ra, trong âm thầm, con trai bà đã tự hoạch định cho một con đường khác.
Bà con trai một lúc lâu, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả - vừa tự hào, vừa xót xa. Cuối cùng, bà khẽ mỉm cười, đặt tay lên tay , dịu dàng nói.
- Nếu đó thật sự là ều con muốn, mẹ sẽ ủng hộ con. Nhưng con cũng chuẩn bị tinh thần, con đường này kh dẽ dàng đâu.
- Con biết mẹ à. Nhưng con sẽ cố gắng. – Quốc Hy gật đầu.
- Mẹ sẽ nói chuyện với ba con. Nhưng con cũng hứa với mẹ, dù thế nào cũng kh được để bản thân quá cực khổ, được kh? – Thục Quyên con trai bằng ánh mắt dịu dàng.
- Con hứa. – Quốc Hy mỉm cười, lòng cảm th ấm áp hơn nhiều.
Vì lệnh múi giờ nên cả đêm Quốc Hy kh ngủ được. Mãi đến gần sáng mới thể chợp mắt, và khi tỉnh giấc thì đã gần chín giờ.
- Con dậy à? Tối qua ngủ ngon kh? – Thục Quyên hỏi ngay khi th bước xuống cầu thang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-4-thuyet-phuc-2.html.]
- Cũng được ạ. Tại lệch múi giờ nên con chưa quen. – Quốc Hy cười đáp. - Ba đến c ty ạ?
Thục Quyên khẽ cười, gật đầu giục vào phòng bếp ăn sáng.
Mới ăn được vài muỗng súp, Quốc Hy đã nghe tiếng trò chuyện rộn ràng ngoài phòng khách. đặt muỗng xuống, bước ra xem.
Một đàn mặc bộ vest x đen, dáng dấp cao ráo, gương mặt ển trai đang đứng nơi bậc thềm. Nhận ra dáng quen thuộc , Quốc Hy liền reo lên.
- hai!
Nghe tiếng em trai, Quốc Vinh quay lại. nh chóng đưa m túi đồ cho hầu bước tới chỗ Quốc Hy.
Hai em ôm chầm l nhau, vẻ mặt rạng rỡ.
- Em về lúc nào vậy? – Quốc Vinh hỏi, mắt vẫn kh rời khỏi em trai.
- Mới chiều qua thôi. Còn thì ? Mới đâu về vậy? – Quốc Hy tò mò.
- mới c tác. Nếu biết em về, đã sắp xếp về sớm đón em . – Giọng chút tiếc nuối.
- Mới m năm mà em tr lớn hẳn, ra dáng đàn quá đ chứ. – Quốc Vinh nheo mắt, bóp cằm đánh giá.
- thật là… kh lẽ trước đây em ra dáng phụ nữ chắc? – Quốc Hy bật cười, vỗ vai một cái.
Cả hai cùng cười vui vẻ. Thục Quyên tiến lại, nhẹ nhàng nói với Quốc Vinh.
- Con đã ăn uống gì chưa? Nếu chưa thì lên tắm rửa thay đồ, xuống ăn với em con luôn cho vui.
- Vâng ạ. Con liền đây. – Quốc Vinh vui vẻ đáp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.