Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 40: Người Thay Thế - 2

Chương trước Chương sau

Trong lớp, nhóm bạn của Tiêu Hà cũng đang túm tụm lại bàn tán về lễ khai giảng sắp tới.

- Vậy là sắp được chung sân khấu với trong lòng nha! Tốt quá kh? – Trúc Quỳnh tựa vào vai cô, giọng kh giấu được sự phấn khích.

- Đừng nói bậy, Th Ngọc nghe th đ. – Tiêu Hà cau mày.

- đó, muốn Tiêu Hà bị ngươi ta túm tóc à? Chuyện này tốt hay xấu còn chưa biết được đâu. – Phương Ny nhẹ giọng nhắc nhở.

Hữu Thiên im lặng từ nãy giờ, lúc này mới lên tiếng, giọng mang theo chút khó chịu.

- nghĩ nếu từ chối, bọn họ cũng kh ép được. Rốt cuộc nhận lời là vì thầy Đăng, vì chị Mai hay là… vì ều khác.

Tiêu Hà ngẩn , nhất thời kh biết đáp lại thế nào. Cô kh thể nói phần nhiều là vì Nhật Khánh được.

- Nhưng mà đã nhận lời , nên giờ chỉ còn cách cố gắng hết sức thôi! – Đức Thành vỗ vai cô khích lệ.

Mọi lại tiếp tục bàn về buổi biểu diễn, Trúc Quỳnh còn hào hứng đề xuất ý tưởng về trang phục, trong khi Hữu Thiên chỉ ngồi im, ánh mắt trầm xuống như đang suy nghĩ ều gì.

Tối hôm đó, Tiêu Hà mang cây đàn xuống chiếc xích đu dưới sân tập luyện. Cô vô thức nhớ lại câu nói của Hữu Thiên khi sáng.

Rốt cuộc bản thân cô đang mong đợi ều gì khi nhận lời biểu diễn cùng Nhật Khánh? Liệu cô đang hy vọng một cơ hội nào đó giữa kh? Nếu vậy, kh cô cũng chẳng khác gì những lời mà Tú Nghi vẫn thường hay chế giễu ?

Nhưng dù cố gắng lý trí đến đâu, trái tim vẫn chẳng thể nghe lời.

- Con gái ba đang tâm sự gì mà ngồi thẫn thờ vậy? – Giọng nói trầm ấm của Hoài Đức vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-40-nguoi-thay-the-2.html.]

Tiêu Hà hơi giật , nhưng cô nh chóng mỉm cười, đáp.

- Kh gì đâu ba, chỉ là sắp tới con sẽ biểu diễn violin trong lễ khai giảng, nên hơi lo lắng.

Hoài Đức ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, ánh mắt dịu dàng con gái.

- Lâu ba mới th con lo lắng về một ều gì đó. Kh trước giờ con làm gì cũng quyết đoán ?

Tiêu Hà bật cười, nhưng nụ cười chút gượng gạo.

- Vì lần này khác ba ạ, con sẽ biểu diễn trước nhiều . Với lại… con sợ sẽ làm ảnh hưởng đến Nhật Khánh.

Hoài Đức trầm ngâm một lúc chậm rãi nói.

- Tuy ba kh biết nhiều về âm nhạc, nhưng ba tin chỉ cần con cố gắng hết sức, dù kết quả thế nào. Điều quan trọng nhất là con đã dám đối diện với chính , dám bước lên sân khấu mà kh để nỗi sợ hãi níu chân.

Tiêu Hà cây đàn trong tay, khẽ gật đầu. Những lời nói của ba khiến lòng cô như dịu lại.

Tối hôm qua, vì mải tập luyện nên Tiêu Hà ngủ muộn, kết quả là sáng nay cô vừa thay đồ, vừa gặm chiếc bánh mì trong miệng.

- Chết con ! – Tiêu Hà sốt ruột chạy sầm sập lên cầu thang vì quên mất cây đàn.

- Từ từ thôi con, vấp té đ! – Tú Loan lắc đầu cô con gái.

Hoài Đức hai mẹ con mới sáng ra đã lăng xăng như vậy thì chỉ biết cười trừ, lặng lẽ cầm hộp sữa đậu nành nhét vào cặp Tiêu Hà.

May thay, lúc cô vừa ra đến cổng thì chiếc xe đưa đón học sinh cũng vừa dừng lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...