Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 41: Ai Cũng Bận Rộn - 1
Tiêu Hà vừa bước lên xe, đã th Trúc Quỳnh ngồi ở băng ghế sau vẫy tay với .
- mang đàn theo để tập với Nhật Khánh à? – Trúc Quỳnh hỏi ngay khi Tiêu Hà vừa ngồi xuống.
- Ừm, giờ ra chơi bọn sẽ tập ở hội trường. – Tiêu Hà vui vẻ đáp.
- Vậy lúc đó bọn sẽ xuống cổ vũ nha. – Trúc Quỳnh hào hứng.
- Thôi, các xuống chỉ khiến run hơn thôi. – Tiêu Hà cười khổ.
- gì đâu mà run, tập làm quen trước đám đ từ giờ . – Trúc Quỳnh cong môi.
Tiêu Hà kh nói gì thêm, chỉ khẽ cười hướng ánh mắt xa xăm ra khung cảnh bên ngoài cửa xe.
Giờ ra chơi, Tiêu Hà mau mắn mang cây đàn xuống phòng hội trường. Khi cô bước vào, Nhật Khánh đã đứng sẵn ở đó, chỉnh lại cây micro trước mặt. Ánh mắt hai chạm nhau trong giây lát.
Tiêu Hà vội quay , cố giấu cảm xúc trong lòng.
- đến à? – Nhật Khánh lên tiếng trước.
- Ừm. – Tiêu Hà khẽ gật đầu.
Nhật Khánh mỉm cười, ánh mắt mang theo chút ấm áp.
- Đừng căng thẳng quá, cứ xem như đang tập luyện như khi ở nhà thôi.
Tiêu Hà hít sâu một hơi đặt cây đàn lên vai, bắt đầu kéo những nốt đầu tiên. Ban đầu, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ, giai ệu hòa quyện cùng giọng hát của Nhật Khánh tạo nên một bản nhạc êm dịu.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Nhưng khi đến đoạn ệp khúc, vì căng thẳng mà tay cô bỗng chệch nhịp, khiến tiếng đàn trở nên lạc lõng giữa bài hát.
Cô khựng lại, ngượng ngùng Nhật Khánh.
- Xin lỗi .
Nhật Khánh chỉ cười nhẹ, giọng dịu dàng.
- Kh đâu, lần đầu mà. Cứ bình tĩnh, tin sẽ làm tốt hơn trong lần sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-41-ai-cung-ban-ron-1.html.]
Tiêu Hà , lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cô chưa kịp đáp lại thì phía cửa vang lên một giọng nói dịu dàng.
- Hai tập luyện thế nào ?
Th Ngọc bước đến, trên tay là một hộp bánh quy.
- th hai tập luyện vất vả nên mang chút đồ ăn đến. – Th Ngọc mỉm cười, ánh mắt liếc sang Nhật Khánh đầy thân thiết.
- Cảm ơn . – Nhật Khánh cô, mỉm cười dịu dàng.
- cũng ăn một chút cho đỡ mệt nhé! – Th Ngọc đưa hộp bánh đến trước mặt Tiêu Hà.
Tiêu Hà hộp bánh, cô gái trước mặt, trong lòng d lên cảm xúc khó tả. Cô cười gượng.
- Cảm ơn , nhưng chợt nhớ còn chút việc, trước đây.
Nói cô thu dọn đàn, nh chóng rời khỏi hội trường.
Khi Tiêu Hà , Th Ngọc mới quay sang Nhật Khánh, giọng tỏ vẻ lo lắng.
- Mọi thứ vẫn ổn chứ? Hai đã tập luyện ăn ý với nhau chưa?
Nhật Khánh vô tư đáp.
- Tiêu Hà vẻ hơi căng thẳng, nên vẫn chưa hoàn toàn phối hợp tốt. Nhưng tin rằng chỉ cần tập luyện thêm, sẽ làm được.
Th Ngọc thoáng cau mày, nhưng nh chóng giấu sự kh hài lòng.
- Nhưng… cứ thế này, lỡ ảnh hưởng đến thì ? Kh thể bỏ tiết mục này được à?
Nhật Khánh lắc đầu, giọng chắc c.
- Đừng lo, tin Tiêu Hà sẽ làm tốt.
Nghe vậy, Th Ngọc siết nhẹ bàn tay, nhưng chỉ thể nở một nụ cười nhẹ nhàng để che giấu sự khó chịu trong lòng.
Mặc dù trước giờ Tiêu Hà luôn giữ thái độ chừng mực với Nhật Khánh, kh gì vượt quá giới hạn của một bạn. Thế nhưng, linh cảm mách bảo Th Ngọc rằng Tiêu Hà đã tình cảm với từ lâu.
Cảm giác bất an dâng lên trong lòng, khiến cô kh khỏi lo lắng – một ngày nào đó, Tiêu Hà sẽ thực sự cướp mất Nhật Khánh khỏi tay cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.