Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 45: Tơ Tình Rối Rắm - 1

Chương trước Chương sau

- Mưa đám mây thôi, kh đâu. – Tiêu Hà ngước trời nắm l tay cô bạn kéo nh.

Vừa bước xuống bậc thang đầu tiên, một bóng bất ngờ c trước mặt, che c cho hai cô khỏi màn mưa lất phất.

- Cẩn thận cảm lạnh đ. – Một giọng nam nhẹ nhàng vang lên.

Tiêu Hà ngước lên, bắt gặp ánh mắt Gia Hưng. Trên tay là chiếc áo khoác thể thao màu đen đang phủ lên đầu hai cô.

- Kh cần đâu ạ. – Tiêu Hà ái ngại toan đẩy áo ra.

Gia Hưng mỉm cười, lắc đầu.

- Kh , cứ che tạm . Lỡ hai em bị bệnh thì áy náy lắm.

Trúc Quỳnh mặt đỏ bừng, quay sang kéo nhẹ tay Tiêu Hà, thì thầm.

- Đúng chuẩn nam chính ngôn tình luôn còn gì…

Tiêu Hà còn đang do dự thì Gia Hưng đã nghiêng che sát hơn.

- Cảm ơn . Nhưng bạn kh cần khác lo. – Giọng Hữu Thiên lạnh lùng vang lên phía sau.

Hữu Thiên bước tới, ánh mắt sắc lạnh. kéo Tiêu Hà về phía , tiện tay phủ áo khoác của lên cho cô. Đức Thành cũng kịp thời xuất hiện, chẳng nói chẳng rằng ném cho Gia Hưng ánh mắt cảnh cáo, trùm áo cho Trúc Quỳnh, kéo cô thẳng.

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

Gia Hưng theo bọn họ, nụ cười trên môi tắt dần. Bàn tay siết chặt chiếc áo khoác đến mức gân x nổi rõ.

- Ai mượn che cho hả? Phá hỏng chuyện tốt của . – Trúc Quỳnh vùng vằng.

- khuyên nên tránh xa ta ra , kh tốt đẹp như vẻ bề ngoài đâu. – Đức Thành bực bội nói.

- làm gì xấu đâu mà nói như vậy? kh được như ta nên ghen ăn tức ở chứ gì? – Trúc Quỳnh bực bội, đẩy ra.

- thích thì cứ thích , sau này hối hận đừng trách .

Đức Thành lầm bầm, bất lực kéo áo trùm kín đầu cô, kẹp cổ lôi như áp giải phạm nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-45-to-tinh-roi-ram-1.html.]

Tiêu Hà theo, khẽ lắc đầu.

- nên chỉ cho em tốt của cách thể hiện tình cảm với con gái . Cứ thế này, Trúc Quỳnh còn lâu mới thích .

Hữu Thiên khẽ cười, thở dài.

- Chịu thôi. Lo chuyện của còn chưa xong nữa là...

- cơ? Bộ đang theo đuổi em nào à? – Tiêu Hà tròn mắt, nghiêng đầu .

Hữu Thiên quay mặt sang chỗ khác, lẩm bẩm.

- Là đó, đồ ngốc...

- Hả? nói gì thế? – Tiêu Hà ngơ ngác.

- Kh gì. muốn bị áp giải như đôi kia kh hả? – Hữu Thiên lảng tránh.

Tiêu Hà lườm .

- Hừ, kh muốn nói thì thôi.

Đúng ba giờ chiều, Tiêu Hà mau mắn thay đồ, xách theo cây đàn đến nhà Nhật Khánh.

Khi Tiêu Hà bước vào, cô hơi ngỡ ngàng. Ngôi nhà mang lối kiến trúc đơn giản mà tinh tế. Trước cổng nhà, giàn hoa gi rũ xuống, sắc hồng nhạt vương vấn trong nắng chiều. Nội thất bên trong được bài trí gọn gàng với gam màu nhã nhặn trung tính.

Góc phòng khách đặt một cây đàn piano trắng muốt, càng khiến kh gian thêm phần th tao, chút gì đó giống với chủ nhân nơi này – ềm đạm, trầm ổn.

- ngồi . – Nhật Khánh cười nhẹ, đưa cô ly nước kéo ghế ngồi đối diện.

Sau khi trao đổi vài nội dung liên quan đến buổi khai giảng, cả hai bắt đầu cùng nhau tập luyện.

Khi buổi tập kết thúc, Tiêu Hà vẫn chưa muốn về ngay, đôi mắt kh kìm được mà liếc cây đàn piano nơi góc phòng.

Nhật Khánh bắt gặp ánh mắt , mỉm cười.

- muốn nghe thử kh?

Tiêu Hà hơi bất ngờ nhưng vẫn gật đầu. Nhật Khánh đứng dậy, tiến đến bên cây đàn, ngón tay thon dài nhẹ lướt trên phím đàn. Một giai ệu du dương vang lên, trầm bổng như một khúc tình ca kh lời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...