Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 46: Tơ Tình Rối Rắm - 2
Tiêu Hà ngồi yên lặng, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của Nhật Khánh. Dáng vẻ trầm tĩnh, chuyên chú khiến lòng cô kh khỏi xuyến xao.
Dẫu biết bên cạnh đã Th Ngọc, nhưng trái tim kh an phận cứ muốn được gần thêm chút nữa.
Đến khi bản nhạc kết thúc, Nhật Khánh quay lại hỏi.
- th thế nào?
Tiêu Hà vẫn ngơ ngẩn, chưa kịp hoàn hồn. Chợt nhận ra thất thần, cô luống cuống định cầm l ly nước lên uống để che giấu biểu cảm kì lạ khi nãy của , nào ngờ lại lỡ tay quơ mạnh làm chiếc ly rơi xuống sàn, vỡ tan tành.
- Xin lỗi! Để dọn... – Tiêu Hà hoảng hốt cúi định nhặt mảnh vỡ.
Bàn tay cô vừa chạm xuống thì bị một lực kéo mạnh lại. Nhật Khánh bước đến, ôm cô vào lòng, giọng nói pha chút căng thẳng.
- Cẩn thận, tay sẽ bị thương đ.
Tiêu Hà ngước lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của . Khoảng cách giữa hai gần đến nỗi hơi thở hòa vào nhau. Tim cô bất giác lỡ một nhịp.
Bịch!
Tiếng đồ vật rơi xuống nền gạch khiến cả hai giật quay sang. Nơi cửa, Th Ngọc và Thi Lan đang đứng đó, dưới chân là những quả táo lăn lóc khắp sàn.
Thi Lan cau bước đến, ánh mắt quét qua Tiêu Hà đầy khó chịu, cất giọng mỉa mai.
- Cô đang làm gì ở đây vậy? Định giở trò quyến rũ Nhật Khánh của chị ?
Câu nói chua ngoa của Thi Lan khiến Tiêu Hà sững .
Th Ngọc vẫn im lặng, nhưng ánh mắt dừng lại khá lâu nơi cánh tay Nhật Khánh đang đặt trên vai Tiêu Hà.
Nhật Khánh bu tay, sắc mặt kh đổi, bình thản nói.
- Kh như nghĩ đâu. Tiêu Hà làm vỡ ly, chỉ ngăn nhặt mảnh vỡ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-46-to-tinh-roi-ram-2.html.]
quay sang Th Ngọc, giọng nhẹ nhàng mà dứt khoát.
- Đừng hiểu lầm.
Th Ngọc mỉm cười, gật nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn kh giấu được sự tức giận.
Cảm th kh khí trở nên ngột ngạt, Tiêu Hà vội cúi đầu.
- xin lỗi... về trước đây.
Kh để Nhật Khánh kịp giữ lại, cô nh chóng bước ra khỏi cửa, trong lòng chợt dâng lên niềm chua xót.
Ánh mặt trời dần khuất sau hàng cây, để lại những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua tán lá x. Xa xa, vài cánh diều no gió lơ lửng giữa trời chiều, tạo nên một bức tr thiên nhiên yên bình.
Quốc Hy chậm rãi bước dọc theo con đường, tận hưởng kh khí trong lành của buổi chiều tà. Đã gần một tuần kể từ khi đến đây, mới chút thời gian để thăm thú xung qu khu ở.
Khi đến gần một bãi đất trống, Quốc Hy bất chợt nghe th tiếng đàn violin vang lên giữa kh gian rộng lớn, từng nốt nhạc du dương nhưng phảng phất chút gì đó ch chênh.
hướng mắt về phía âm th phát ra và bắt gặp bóng dáng một cô gái đang chăm chú kéo đàn. Dưới ánh hoàng hôn, hình ảnh cô gái toát lên vẻ đẹp dịu dàng, khiến lòng chợt xao xuyến.
- Cứ cái đà này, sẽ thật sự làm hỏng tiết mục mất thôi... – Tiêu Hà thở dài ảo não, ngồi gục đầu trên khúc gỗ gần đó.
Đang buồn đời thì một đôi giày thể thao trắng tinh bất ngờ đập vào mắt, cùng một giọng nam quen thuộc vang lên.
- Em đang làm gì ở đây vậy?
Tiêu Hà ngẩng lên, đôi mắt thoáng ngỡ ngàng khi đang đứng trước mặt cô là Quốc Hy.
Cô vội đứng dậy khẽ cúi đầu chào .
- Em đang tập đàn thôi ạ. Nhưng thầy ở đây?
- đang dạo gần đây thì nghe th tiếng đàn, kh ngờ là em. – Quốc Hy đáp, ánh mắt khẽ liếc cây đàn trên tay cô. – vẻ tập luyện kh thuận lợi lắm?
Chưa có bình luận nào cho chương này.