Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 48: Mối Quan Hệ Đã Trở Nên Dịu Dàng - 2
- Đến nơi , cảm ơn em. – Quốc Hy bước xuống xe, nói.
- Đây là nhà của thầy ?
- Nhà thuê thôi. – Quốc Hy đáp gọn.
Tiêu Hà vào sân, th chiếc ô tô của đang đậu phía trong thì chợt nhớ lại những lời mà Hữu Thiên nói.
Cô ngẫm nghĩ liệu Quốc Hy thực sự là con của một gia đình giàu . Nếu vậy, đáng ra ba mẹ thuê một căn nhà to hơn hoặc là mua hẳn cho căn nhà lầu hai tầng chứ?
- Em còn chưa về à? Muốn mời vào nhà uống nước ? – Quốc Hy lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của cô.
- Kh, kh . – Tiêu Hà giật , vội vàng cúi đầu. – Em về đây ạ!
Nói , cô vặn ga chạy mất. Quốc Hy đứng theo bóng dáng cô gái nhỏ xa dần, khóe môi bất giác cong lên.
Sáng ngày khai giảng, Quốc Hy nhận được tin n của Thục Quyên báo rằng bà kh đến được vì dưỡng sức để dự tiệc cùng Văn Thành. Bà còn kh quên dặn chụp thật nhiều hình gửi cho bà xem.
Quốc Hy tin n, khẽ thở dài, sau đó chuẩn bị đến trường.
Vừa đến nơi, đã th sân trường ngập tràn sắc trắng tinh khôi của những tà áo dài, xen lẫn với dáng vẻ chỉnh tề của các nam sinh trong đồng phục quần tây áo sơ mi trắng gọn gàng.
Quốc Hy vừa bước xuống xe, cô Thúy từ xa liền sấn tới bên cạnh, ánh mắt long l đầy ý tứ.
- Thầy đến à? Thầy th bộ áo dài hôm nay mặc thế nào?
Quốc Hy bộ áo dài đỏ rực, đính cườm lấp lánh trước mặt, nụ cười suýt thì cứng lại. còn đang lúng túng lựa lời thì tiếng Bảo Đăng từ phía sau vang lên.
- Đẹp lắm! mà cứ tưởng hôm nay là đám cưới của cô kh đ.
Cô Thúy mỉm cười, ánh mắt chút khó chịu. Cô cảm giác Bảo Đăng luôn rình rập mỗi khi cô tiếp cận Quốc Hy thì liền nhảy ra phá đám.
- th thầy hôm nay cũng bảnh bao kh kém, hợp để làm… phụ rể đ. – Cô Thúy liếc xéo Bảo Đăng, cười duyên.
Bảo Đăng cười hề hề, đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-48-moi-quan-he-da-tro-nen-diu-dang-2.html.]
- Cô mà mở lời thì sẵn sàng nhận lời, khỏi đắn đo.
Quốc Hy khẽ nhếch môi, tr thủ tìm cớ rút lui.
- Hai cứ nói chuyện , lên văn phòng chút việc.
Nói nh chóng rời trong sự tiếc nuối của cô Thúy.
Trong phòng hội trường, Tiêu Hà và Nhật Khánh đang tập dợt lại lần cuối cho tiết mục của .
- Tốt , cứ giữ vững phong độ thế này nhé. – Nhật Khánh mỉm cười dịu dàng.
Tiêu Hà khẽ cười, gật đầu thay cho câu trả lời.
Nhật Khánh chợt đổi giọng, như sực nhớ ều gì.
- À, chuyện hôm trước ở nhà … đừng để tâm m lời của Thi Lan nhé.
Tiêu Hà lắc đầu, cười nhẹ.
- Kh đâu. Chỉ cần Th Ngọc kh hiểu lầm là được . Vậy thay đồ trước đây.
Vừa bước ra khỏi cửa, Tiêu Hà đã th hội chị em của đợi sẵn.
- Nè mau thay đồ , thắt tóc cho ! – Trúc Quỳnh hào hứng dúi túi đồ vào tay cô.
Tiêu Hà đưa cây đàn cho Phương Ny cầm hộ nh chóng thay.
Vài phút sau, khi Tiêu Hà vừa bước ra từ phòng vệ sinh, Trúc Quỳnh đã reo lên.
- Wow, tr bạn dễ thương chưa kìa!
Tiêu Hà ngượng ngùng, khẽ kéo vạt váy xuống, cố che đôi chân trắng muốt.
- Nhưng mà… hình như cái váy này hơi ngắn đ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.