Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 47: Mối Quan Hệ Đã Trở Nên Dịu Dàng - 1
Tiêu Hà bối rối, mím môi nhẹ lắc đầu.
- Cũng kh hẳn vậy ạ... Chỉ là... cứ nghĩ đến việc sẽ nhiều thì em lại căng thẳng kéo sai nhịp.
Quốc Hy bộ dạng tiu nghỉu của cô, cảm th chút bất ngờ. Cô gái mạnh mẽ, dám mắng , đánh để bảo vệ bạn bè kia lại đang lộ ra dáng vẻ bất an, yếu đuối thế này.
Cơn gió chiều nhẹ lướt qua, khẽ mỉm cười, ánh mắt cũng dịu lúc nào kh hay.
- Em biết kh, âm nhạc cũng giống như một bạn. Nếu em cứ mãi lo sợ ánh mắt của khác, em sẽ chẳng bao giờ nghe được nó đang muốn nói gì.
Nói , nhẹ nhàng cúi xuống, cầm l cây đàn trên tay Tiêu Hà. Động tác thuần thục, bắt đầu kéo từng nốt nhạc. Giai ệu của bản Half Moon vang lên, mềm mại, sâu lắng như đang kể một câu chuyện kh lời.
Tiêu Hà bất giác quên cả kh gian xung qu, thả hồn theo từng âm th , cảm giác như bản thân đang lạc vào thế giới riêng, chỉ cô và tiếng đàn.
Khi khúc nhạc kết thúc, Quốc Hy đưa lại cây đàn cho cô, khóe môi khẽ cong lên.
- Âm nhạc kh cần quá hoàn hảo, nó chỉ cần chân thật. Khi em đặt trái tim vào từng nốt nhạc, kể cả sai nhịp, nghe vẫn sẽ cảm nhận được cảm xúc em muốn truyền tải.
Tiêu Hà, giọng nói nhẹ như gió chiều.
- Thử một lần quên khán giả , chỉ kéo đàn cho chính nghe thôi. Biết đâu em sẽ th nó dễ thở hơn đ.
Tiêu Hà , đôi mắt long l ánh lên niềm xúc động, mỉm cười nói.
- Cảm ơn thầy! Thật tốt khi thể gặp thầy vào buổi chiều hôm nay.
Quốc Hy hơi sững . lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp Tiêu Hà, nghe được một lời cảm ơn chân thành như thế từ cô. Trong lòng chợt nhẹ nhõm, còn thấp thoáng chút vui vẻ mà chính cũng kh nhận ra.
Tiêu Hà cất lại cây đàn vào hộp, quay sang nói.
- Cũng trễ , nhà thầy ở đâu? Để em chở thầy về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-47-moi-quan-he-da-tro-nen-diu-dang-1.html.]
cô gái trước mặt đề nghị một cách nghiêm túc, Quốc Hy bất giác bật cười. Hình ảnh một nữ sinh nhỏ n, chở một th niên cao gần mét tám phía sau khiến chút buồn cười, nhưng nh chóng l lại vẻ bình thản thường ngày.
- Kh cần đâu, nhà gần đây, bộ về được .
Tiêu Hà cau mày, tra chìa khóa vào xe.
- Bỏ thầy lại đây một , em kh yên tâm. Lỡ thầy gặp tên biến thái nào thì ?
Quốc Hy bật cười thành tiếng.
- Ai lại nói câu đó với một đàn cơ chứ?
- Thầy à, thời buổi này biến thái kh phân biệt giới tính đâu. Nam nữ đều ăn tất đ. – Tiêu Hà đáp tỉnh bơ, giọng ệu nghiêm túc kh hề đùa cợt.
Quốc Hy khẽ nhếch môi, ánh mắt thoáng ý cười.
- Thay vì lo cho , em kh tự lo cho . Thân con gái, dám một ở bãi đất trống luyện đàn. Lỡ gặp kẻ xấu thì ?
Tiêu Hà nhún vai, thản nhiên đáp.
- Thầy yên tâm, em sẽ nghiền nát “nó” theo đúng nghĩa đen trước khi tên đó kịp đụng vào em.
Quốc Hy thoáng rùng . cảm th cô gái yếu đuối lúc nãy và đang đứng trước mặt dường như là hai hoàn toàn khác nhau.
- Một nữ sinh lớp 11 như em, đối với những chuyện này lại thể thẳng thừng đến thế mà kh chút kiêng dè vậy chứ? – Quốc Hy ho nhẹ m tiếng.
Tiêu Hà nhướn mày, mặt vẫn tỉnh bơ.
- Theo em, đó gọi là ý thức bảo vệ bản thân. – Cô nhoẻn miệng cười, vẫy tay. – Thầy mau lên xe , trời tối đến nơi .
Quốc Hy khẽ lắc đầu bất lực nhưng cuối cùng cũng leo lên sau xe cô. Chiếc xe máy chầm chậm lăn bánh, dừng lại trước một căn nhà màu trắng nhỏ xinh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.