Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 65: Không Còn Muốn Đội Sổ
Long đại ca cùng đàn em bước ra khỏi chỗ, kéo nhau lên bàn giáo viên, đứng chần chừ trước mặt Quốc Hy, vẻ mặt như việc hệ trọng lắm.
- Thầy định mở lớp ôn thi kh ạ? – Long đại ca mở lời, giọng kh còn lấc cấc như thường ngày.
Quốc Hy đóng sổ ểm lại, .
- Vài lớp khác cũng hỏi , còn đang xem xét. Chỗ nhà ở khá nhỏ, kh đủ chỗ…
Chưa để Quốc Hy nói hết câu, đã vội sấn đến.
- Vậy thầy đến nhà em ! Sân nhà em bao rộng, đủ cho thầy mở chục cái lớp. Nhưng đổi lại thầy kèm riêng cho em nhé.
Quốc Hy kho tay, thẳng .
- em lại muốn kèm riêng?
Long đại ca chưa kịp trả lời thì bọn đàn em đã nhọn miệng chen vào.
- Thưa thầy, ba mẹ ảnh dọa nếu rớt tốt nghiệp thì về phụ bán thịt heo ngoài chợ. - Một tên nh miệng nói.
Một tên khác rướn cổ nói tiếp, vẻ mặt nghiêm túc như chuyện quốc gia đại sự.
- Nhưng quan trọng hơn cả, là chị dâu nói sẽ kh thích dưới ểm trung bình, thưa thầy.
Quốc Hy nhíu mày, khó hiểu.
- Chị dâu?
Kh hẹn mà cả bọn đồng th đáp.
- Tiêu Hà lớp 11B9 đó thầy.
Câu vừa dứt, Long đại ca mặt đỏ bừng, thụi cho tên gần một cú suýt văng khỏi bàn.
Quốc Hy biểu cảm lúng túng của , kh nhịn được bật cười khẽ. Giờ đã hiểu vì hôm đó cô học trò trốn dưới gầm bàn như ăn trộm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-65-khong-con-muon-doi-so.html.]
- Nhưng sẽ kh kèm riêng. mở lớp ôn tập chung cho tất cả, em muốn học thì tham gia. – nói, giọng bình thản.
Long đại ca nghe vậy thì chút do dự.
- Nhưng... em sợ học chung sẽ kh theo kịp... Kèm riêng sẽ tốt hơn mà thầy.
Quốc Hy nghiêng đầu, giọng trầm xuống.
- Em nghĩ kém cỏi đến mức cầm tay dắt từng bước à? Đến lúc thi, ai kèm em ngồi trong phòng thi kh?
Long đại ca á khẩu, đám đàn em cũng im re.
Quốc Hy , ánh mắt nghiêm mà kh nặng nề.
- Tiến bộ hay kh đều do bản thân học. thể chỉ cho em đường, nhưng bước được đến đích hay kh, là do chân em.
Lặng vài giây, nói thêm.
- Nếu em thật sự muốn cơ hội đứng cạnh Tiêu Hà, ít nhất hãy để em nể bằng chính sự nỗ lực của bản thân, thay vì ểm dưới trung bình.
Long đại ca siết chặt nắm tay, ánh mắt như bốc lửa.
- Vâng! Vì Tiêu Hà, em nguyện đốt đuốc theo thầy!
Quốc Hy khẽ bật cười, nhàn nhã ra ô cửa sổ. Xem ra lần này lợi dụng cô nhóc Tiêu Hà để chỉnh đốn lớp đội sổ này .
Buổi tối, sau khi học bài xong, Tiêu Hà mang cây đàn ra ban c, ngồi trên chiếc ghế nhỏ và dạo một khúc nhạc. vầng trăng đã khuyết gần một nửa treo lơ lửng trên cao, cô mơ màng nhớ lại những khoảnh khắc vui vẻ hiếm hoi bên Nhật Khánh, lòng lại chút quặn thắt.
Bản nhạc kết thúc, Tiêu Hà quay trở lại phòng. Cô mở ện thoại lên, định xem chút phim thư giãn thì th tin n của Nhật Khánh gửi cách đây mười phút.
Cô bấm vào xem – là những bức ảnh mà Trung, phụ trách chụp hình hôm Trung Thu đã gửi kèm lời n: [ nhờ gửi cho .]
Tiêu Hà lướt xem từng tấm, ánh mắt chợt dừng lại ở tấm hình cô và Nhật Khánh chụp chung. Nụ cười hạnh phúc hiện rõ trên môi, cô kh ngờ một ngày được chung khung hình với , lại còn gần đến thế.
Trước giờ, trong những lần hoạt động đoàn trường, dù chụp hình tập thể, nhưng toàn là cô đầu s, cuối s. Đến cả việc vô tình đứng cạnh nhau cũng kh .
Tiêu Hà n tin cảm ơn Nhật Khánh, nh tay lưu m tấm ảnh mặt vào ện thoại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.