Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 66: Bức Ảnh Chụp Chung
Tại nhà Nhật Khánh, Th Ngọc đang chăm chú tra cứu bài tập trên ện thoại vì máy cô hết pin. Ánh mắt Th Ngọc khựng lại khi th tin n của Tiêu Hà hiện lên màn hình. Cô ngập ngừng giây lát, nh tay mở đoạn hội thoại.
Bàn tay cô siết chặt l cây bút tưởng chừng như muốn bẻ gãy khi th những tấm ảnh Nhật Khánh chụp chung với Tiêu Hà, đặc biệt là bức ảnh hai đứng cạnh nhau dưới ánh đèn lồng, mắt đối mắt.
Một cảm giác bức bối, khó chịu đến nghẹt thở d lên trong lòng khiến cô kiếm chế lắm mới kh đập vỡ chiếc ên thoại.
Ngay lúc đó, tiếng động ngoài sân vang lên. Nhật Khánh trở về, tay cầm hai ly trà sữa, bước tới đặt trước mặt cô.
- Của đây.
Th Ngọc nhoẻn miệng cười, gương mặt lập tức trở nên dịu dàng, đưa ện thoại trả lại.
- Cảm ơn nha. À, Tiêu Hà mới n tin cho đ.
- Vậy ? – Nhật Khánh đón l chiếc ện thoại từ Th Ngọc, giọng thản nhiên.
Th Ngọc cố làm ra vẻ bình thản, nhẹ nhàng nói thêm.
- th m tấm hình hai chụp chung đẹp lắm, kh ngờ Tiêu Hà cũng đến trại trẻ hôm đó. – Cô ngước mắt dò xét phản ứng của Nhật Khánh.
Nhật Khánh mỉm cười, ngồi xuống cạnh cô, kể lại mọi chuyện cho Th Ngọc nghe, giọng ềm đạm như kh gì đặc biệt.
- Tiếc quá, hôm đó chắc vui lắm, nếu kh về nhà ngoại thì… - Th Ngọc tỏ vẻ tiếc nuối.
Nhật Khánh siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt hiền hòa.
- Vẫn còn năm sau mà. Năm sau, sẽ dẫn .
Th Ngọc mỉm cười dịu dàng, nhưng trong lòng lại như bị ai bóp nghẹt. Cô kh thích đến những nơi như thế chút nào, nhưng cô càng kh muốn sánh bước bên là Tiêu Hà.
ều tất cả cảm xúc , cô gói gọn lại sau lớp vỏ hiền hòa mà Nhật Khánh luôn tin tưởng.
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt trải xuống sân trường, len lỏi qua từng tán cây trong hoa viên. Tiêu Hà nhướn mày Trúc Quỳnh, giọng nghi hoặc.
- rủ xuống đây làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-66-buc--chup-chung.html.]
Trúc Quỳnh lúng túng cười cười, bàn tay siết chặt cổ tay Tiêu Hà như sợ cô bỏ chạy.
- Đi gặp một .
Vừa dứt lời, Gia Hưng đã xuất hiện, vẻ mặt chút gượng gạo.
- Tiêu Hà, muốn nói chuyện với em.
Tiêu Hà nhíu mày, bước chân theo bản năng định rời , nhưng Trúc Quỳnh nh tay giữ chặt cô, vội vã lên tiếng.
- Đợi đã, thật sự chuyện cần nói với .
Gia Hưng cô, giọng trầm xuống.
- Hôm đó hơi nóng nảy, thật sự kh ý xúc phạm em. Chỉ là kh muốn em dính vào những như thế, sợ em bị ảnh hưởng.
Trúc Quỳnh vội tiếp lời.
- đó! chỉ lo cho thôi. Quý như em gái nên mới phản ứng thái quá như vậy.
Tiêu Hà cười nhạt, giọng hờ hững.
- một trai là đủ , kh nhu cầu nhận thêm.
Nói , cô dứt khoát quay , nhưng Trúc Quỳnh lại giữ tay cô, ánh mắt tràn đầy chân thành.
- Tiêu Hà, bỏ qua cho mà, coi như là nể mặt … vì đã đỡ quả bóng giúp .
Tiêu Hà thở dài, ánh mắt Trúc Quỳnh đầy bất lực. Trúc Quỳnh là bạn tốt của cô, nên cô cũng kh muốn làm bạn khó xử. Cô quay sang Gia Hưng, giọng lạnh lùng.
- Được , sẽ kh chấp chuyện đó nữa, nhưng mong đừng tự cho cái quyền quyết định các mối quan hệ xung qu .
Gia Hưng hơi sững lại, nhưng nh liền nở nụ cười.
- Cảm ơn em, Tiêu Hà.
Tiêu Hà kh nói gì thêm, kéo tay Trúc Quỳnh rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.