Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 67: Tấm Lá Chắn - 1
Giờ ra chơi, Trúc Quỳnh phấn khởi rủ Tiêu Hà và Phương Ny lên phòng giáo viên để đóng tiền học cho cô Thy.
- Đợi khi nào tiết cô đóng cũng được mà? – Phương Ny vừa vừa thắc mắc.
- Dạo này đãng trí lắm, đóng sớm ngày nào thì khỏe ngày đó. – Trúc Quỳnh cười hì hì.
Đến phòng giáo viên, th cửa phòng khép hờ, Trúc Quỳnh đưa tay định đẩy cửa thì bỗng một cảnh tượng đập vào mắt khiến cả ba khựng lại, lập tức nép vào khe cửa hóng hớt.
Bên trong, cô Thúy đang cầm muỗng, nhiệt tình đút đồ ăn cho Quốc Hy.
- Thầy ăn thử , món này đặc biệt làm cho thầy đ!
- À… cảm ơn cô, nhưng cứ để đó lát tự ăn là được .
Cô Thúy bĩu môi, nhích tới gần, giọng nũng nịu.
- Chỉ một muỗng thôi, xem hợp khẩu vị của thầy kh!
Cả ba bên ngoài tròn mắt nhau.
- Gì vậy trời? – Phương Ny thì thào.
- Đừng nói thầy định lái máy bay nha? – Trúc Quỳnh thì thầm.
- Khẽ thôi, coi chừng bọn họ nghe th. – Tiêu Hà nhíu mày, nhắc nhở, mắt vẫn kh rời khỏi cảnh tượng bên trong.
Bên trong, Quốc Hy liên tục nghiêng đầu né tránh nhưng cô Thúy cứ áp sát như muốn dí muỗng vào tận miệng . Kh chịu nổi nữa, đứng phắt dậy, giọng đ lại.
- Cô Thúy!
Rầm!
Cánh cửa phòng giáo viên đột ngột bật tung, Tiêu Hà lao vào như quả mít rụng, ngã sấp mặt xuống nền đất.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
trời mới biết, hai đồng đội phía sau vì quá hoảng loạn trước tiếng quát của Quốc Hy mà lỡ tay đẩy Tiêu Hà một cái, khiến cô lao thẳng vào trong.
Tiêu Hà còn chưa kịp định thần thì đã th một đôi giày tây bóng loáng ngay trước mắt. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt khó hiểu của Quốc Hy.
- chuyện gì mà em phá cửa phòng giáo viên x vào vậy? – Giọng trầm thấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-67-tam-la-chan-1.html.]
- Kh… em…
Cô theo phản xạ quay đầu tìm hai bạn tốt nhưng bọn họ đã biến mất kh dấu vết.
“Phản bội nh thật!”
Tiêu Hà nghiến răng, ngước Quốc Hy, cố nặn ra nụ cười vô tội.
- Em… chỉ là… đóng tiền học thôi.
Quốc Hy hơi nhướn mày, kh nói gì, cúi xuống kéo cô đứng dậy.
- Vừa hay cũng đang muốn tìm em.
- Hả? ạ?
- Bài kiểm tra lần trước, một bài em chứng minh sai, giảng lại cho em.
Tiêu Hà trợn mắt, lập tức xua tay.
- Kh… kh cần đâu thầy, để em về nhà tự nghiên cứu lại là được .
Quốc Hy cô, ánh mắt đầy hàm ý.
- Theo quan sát bữa giờ, thì em kh giỏi Toán hình cho lắm. Để em tự nghiên cứu, e là sai càng sai.
Tiêu Hà nghe nói vậy thì á khẩu, cố gắng tìm lý do thoát thân.
- Vậy… vậy để lát nữa thầy! Lát nữa thầy tiết ở lớp em mà, lúc đó giảng luôn cũng được.
- Lát nữa dạy bài mới, kh rảnh chữa bài cho em đâu.
- Nhưng mà…
Tiêu Hà chưa kịp phản ứng, đã bị Quốc Hy bắt c đến bàn làm việc. Chỉ mười phút sau, trang gi trắng trước mặt Tiêu Hà đã chi chít những c thức hình học.
- Em làm bài này cho xem thử. – Quốc Hy chỉ vào đề Toán trong ện thoại.
- Dạ? À… để em thử…
Cô cầm bút lên bắt đầu chứng minh, cố gắng nhớ lại những gì giảng nãy giờ. Nhưng chưa kịp suy nghĩ được gì thì một giọng nói du dương vang lên bên cạnh.
- Thầy Quốc Hy, hôm qua đọc được một câu thơ hay, thầy muốn nghe kh? – Cô Thúy đứng ngay cạnh bàn làm việc của Quốc Hy, ánh mắt lấp lánh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.