Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 72: Phân Xử - 2
- Vâng, là em đánh trước. - Cô đáp, chỉ thẳng vào Tú Nghi. – Nhưng là vì ta xúc phạm ba mẹ em trước nên em mới ra tay.
Hiệu trưởng quay ngoắt sang con gái, giọng nghiêm khắc.
- thật kh?
Tú Nghi vội lấp liếm.
- Con... con chỉ muốn can ngăn vì th ăn h.i.ế.p bạn con, nhưng trong lúc tức giận, con lỡ lời một chút...
Tiêu Hà cười khẩy. Đầu cô ta nhảy số cũng nh thật, thoắt cái đã biến bản thân thành hùng nghĩa hiệp .
- Em chắc Tiêu Hà ăn h.i.ế.p bạn , chứ kh ngược lại?
Quốc Hy bước vào, theo sau là cô gái áo hồng. Tú Nghi và Thi Lan lập tức x mặt, nép sát vào nhau.
- Thầy Quốc Hy? Thầy nói vậy là ? – Hiệu trưởng nhíu mày.
- Em nói hết những gì em biết . – Quốc Hy cô gái áo hồng.
Tú Nghi liếc cô gái, ánh mắt đầy vẻ đe dọa. Cô gái kia run rẩy, liếc Tú Nghi một thoáng cúi đầu lí nhí.
- Là Tú Nghi bảo em giả d Nhật Khánh, hẹn Tiêu Hà ra hoa viên, sau đó đánh lạc hướng để l bao bố trùm đầu Tiêu Hà lại. Em kh muốn làm, nhưng Tú Nghi nói nếu kh nghe lời sẽ bắt em đền chiếc nhẫn mà em lỡ làm mất của .
Nghe đến tên , Nhật Khánh khẽ cau mày, ánh mắt trầm xuống, bàn tay bu thõng bên vô thức siết nhẹ.
- Tú Nghi, đúng kh? - Hiệu trưởng nghiến răng, gằn giọng.
Tú Nghi hoảng hốt, lắc đầu lia lịa.
- Kh đâu ba! ta vu khống con!
- Vậy em giải thích hai cái này là gì? – Quốc Hy lạnh lùng ném chiếc bao bố và sợi dây thừng ra trước mặt cô ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-72-phan-xu-2.html.]
Tiêu Hà sững , bất giác ngước Quốc Hy. thầy thường ngày vẫn hay làm khó cô, lúc này lại đứng ra bảo vệ, chứng minh sự trong sạch cho cô. Một cảm giác ấm áp len lỏi vào tim, như cây non chênh vênh trước bão bỗng tìm được ểm tựa vững vàng.
Thi Lan sợ hãi bấu chặt cánh tay Tú Nghi.
- Em... em kh biết. – Tú Nghi lắp bắp.
Hiệu trưởng ôm trán, cảm giác sắp cao huyết áp đến nơi, gằn giọng.
- Con còn chối được nữa ? Ba dạy con cái thói côn đồ đó kh hả? Còn kh mau xin lỗi các bạn.
- Ba, con mới là bị đánh! Ba kh bênh con mà bênh ngoài là ? – Tú Nghi gào lên.
- gây chuyện trước, Tiêu Hà chỉ là tự vệ. xem vết thương của Tiêu Hà , m.á.u đó! – Hữu Thiên bức xúc.
- Kh làm! Nhưng ta bị vậy cũng đáng! – Tú Nghi hét lên.
Hiệu trưởng tức đến run .
- Con... đúng là ba mẹ chiều con quá !
Ông cố hít một hơi l lại bình tĩnh, ngồi xuống cạnh Tiêu Hà, giọng khẩn khoản.
- Tiêu Hà, thầy thay mặt Tú Nghi xin lỗi em. Thầy sẽ phạt con bé thật nghiêm khắc. Nhưng... sang năm các em còn thi tốt nghiệp, thầy kh muốn học bạ của nó vết nhơ. Mong em đồng ý giải quyết chuyện này trong im lặng, coi như thầy xin em.
Tiêu Hà dáng vẻ sầu não của , thở dài. Hiệu trưởng là tốt, chỉ tiếc con gái lại là một kẻ kh hiểu chuyện, chỉ thích gây phiền phức.
- Được ạ. Nhưng xin thầy giải thích với ba mẹ em một tiếng.
Hiệu trưởng mừng ra mặt, cầm l tay cô.
- Được, thầy hứa. Cảm ơn em đã hiểu cho thầy.
nghiêm mặt quay sang con gái.
- Còn kh mau xin lỗi và cảm ơn bạn ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.