Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 73: Diễn Sâu

Chương trước Chương sau

Tú Nghi cắn môi, vẻ mặt kh cam tâm, bất ngờ ngã vật xuống sàn, ôm eo lăn lộn.

- Aaa! Ba ơi, con đau quá! Chắc nhập viện mất thôi!

Quốc Hy và Bảo Đăng nhau, lắc đầu ngán ngẩm.

Tiêu Hà cười lạnh. Còn muốn diễn à? Được, cô chiều!

Tiêu Hà nghiêng đầu, ghé vào tai Hữu Thiên, thì thầm.

- Đỡ !

cô đột ngột nhắm mắt, bật ngửa ra sau. Hữu Thiên bị cô dọa tập hai, giật b.ắ.n , cuống cuồng đỡ l.

Bảo Đăng th trò cưng đột ngột bất tỉnh thì cũng hoảng theo.

- Tiêu Hà! Em vậy? Kh chấn thương sọ não chứ?

Quốc Hy đứng kế bên, khó k lắm mới nhịn được cười.

- Kh đâu, chắc em kiệt sức thôi.

Bảo Đăng gật đầu, vội vã bế Tiêu Hà xuống phòng y tế. Tú Nghi trơ mắt theo, tức muốn trào máu. Cô la hét nãy giờ mà kh ai đoái hoài, còn Tiêu Hà vừa ngất đã bế ngay.

Trong phòng y tế, Bảo Đăng kiểm tra vết thương của Tiêu Hà xong thì quay sang Hữu Thiên và Nhật Khánh.

- Cũng trễ , hai em về , kẻo ba mẹ ở nhà tr.

- Nhưng còn Tiêu Hà... – Hữu Thiên ngập ngừng.

- Nhưng nhị gì, ở đây hai thầy lo . Các em về . – Giọng nửa nghiêm túc, nửa nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng là kh cho phép phản bác.

Hữu Thiên thở dài, liếc Tiêu Hà một cái mới chịu quay . Nhật Khánh cũng thu lại ánh mắt lo lắng dành cho cô, cúi chào hai vị thầy giáo lặng lẽ theo sau.

Hai học trò vừa rời khỏi thì ện thoại của Bảo Đăng reo lên.

- Vâng, em nghe?

Kh biết bên kia nói gì, nhưng chỉ th Bảo Đăng khẽ nhíu mày gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-73-dien-sau.html.]

- Vâng, em lên ngay.

Cuộc gọi kết thúc, quay sang Quốc Hy, vỗ nhẹ vai đồng nghiệp.

- Thầy tr Tiêu Hà giúp nhé. lên gặp thầy hiệu trưởng một lát.

Quốc Hy gật đầu thay cho câu trả lời. Khi cánh cửa vừa khép lại, cả căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ.

Quốc Hy cô gái đang nằm im trên giường, gương mặt an tĩnh như thể thật sự đã ngủ say. Khóe môi khẽ nhếch lên.

- Dậy được đ.

Tiêu Hà vẫn kh nhúc nhích.

Quốc Hy kho tay, đứng một lát, nở nụ cười ẩn ý. lẳng lặng đến kệ thuốc, l b gòn và lọ sát trùng, sau đó kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.

- Vậy để giúp em tỉnh dậy nhé? – Giọng trầm thấp, mang theo chút b đùa.

Nói , chấm thuốc lên vết thương của cô.

Cảm giác đau rát đột ngột khiến Tiêu Hà khẽ rùng . Nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng, cố giữ vẻ ngoài bất động.

Quốc Hy phản ứng của cô, khẽ bật cười.

- Cũng lì thật đ! Được thôi, nếu em kh tỉnh, đành gọi phụ lên đánh thức em vậy.

Mí mắt Tiêu Hà lập tức giật giật. Chưa đến ba giây, cô khẽ cử động, ôm l trán, chậm rãi ngồi dậy.

- Đây là đâu? Mọi đâu hết thầy?

Quốc Hy tựa vào thành ghế, cô bằng ánh mắt đầy ý vị.

- Đánh chưa đủ, còn tự đánh đến mất trí nhớ luôn ?

Tiêu Hà hơi chột dạ, nhưng vẫn cố giữ bộ dạng yếu ớt, giọng ệu vô tội.

- Thầy nói gì vậy? Em bị Tú Nghi đánh đ chứ!

Quốc Hy cười nhạt.

- còn kh biết thân thủ em tới đâu à? Một kh chút võ vẽ như Tú Nghi, thể động được vào em ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...