Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 82: Xa Cách
Tiêu Hà liếc trang vở, khẽ gật gù. Cô cảm th Quốc Hy hình như giỏi nhiều thứ, từ dạy học đến âm nhạc, lại còn chẳng giống một số giáo viên hay ép học sinh học thêm.
từng bảo, chỉ cần trên lớp nghe giảng, làm bài đầy đủ thì kh sợ thi kh nổi. còn khuyên lớp cô năm hai vẫn nên giữ nhịp độ vừa , để dành sức năm cuối chạy nước rút.
Lúc này, Hữu Thiên bước vào lớp, vẻ mặt chút uể oải. vừa ngồi xuống đã đưa tay xoa thái dương. Tiêu Hà tr th, liền đứng dậy, kho tay châm chọc.
- Hôm qua quẩy dữ quá nên long thể bất an ?
Hữu Thiên bật cười.
- Chỉ hơi đau đầu thôi.
Tiêu Hà thở hắt ra.
- Uống thì cũng biết chừng mực chứ. Đợi xuống phòng y tế l thuốc cho .
Hữu Thiên theo bóng lưng cô, khóe môi khẽ nhếch lên, trong lòng chút ấm áp.
Th Ngọc ngồi phía xa, lặng lẽ quan sát. Một lát sau, cô mạnh dạn bước đến, đặt chai nước ép xuống bàn Hữu Thiên.
- uống , cho tỉnh táo. – Giọng cô nhẹ nhàng.
Hữu Thiên hơi khựng lại, ánh mắt lướt qua chai nước, nhàn nhạt đáp.
- Kh cần đâu.
Th Ngọc mím nhẹ môi, ánh mắt chút hụt hẫng.
- Hữu Thiên, trước đây chúng ta cũng khá thân thiết nhưng bây giờ lại đột ngột xa cách như vậy?
Hữu Thiên kh cô, mắt vẫn dán vào quyển sách trước mặt, thờ ơ nói một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-82-xa-cach.html.]
- thân thiết với Nhật Khánh là đủ . Để tâm đến làm gì?
Th Ngọc hơi biến sắc, giọng nói chút nghẹn lại.
- Hữu Thiên, đã hiểu lầm gì kh? Nói cho biết được kh?
Hữu Thiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua cô gái trước mặt. Dáng vẻ mong m như sương , nếu là trước đây, lẽ đã mềm lòng. Nhưng bây giờ, chỉ cảm th chán ghét.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Hữu Thiên khẽ cười, nhưng nụ cười kh chút ấm áp.
- Kh hiểu lầm gì cả. Chỉ là nhận ra những thứ... kh cần thiết tiếp tục nữa.
Câu nói nhẹ tênh, nhưng lại như một cánh cửa đóng sầm ngay trước mặt Th Ngọc. Cô nắm chặt tay, móng bấu vào lòng bàn tay đến mức đau rát.
Cô kh hiểu, cũng kh cam tâm. Trước đây luôn quan tâm đến cô, lại luôn dịu dàng. Vì cớ gì bây giờ lại lạnh lùng như thể chưa từng quen biết?
Hữu Thiên kh cô nữa, lật trang sách, coi như cuộc trò chuyện này chưa từng tồn tại.
Tiết thể dục, sau khi hoàn thành vòng chạy của , Tiêu Hà và Phương Ny đến chỗ Trúc Quỳnh ngồi nghỉ.
- Đi mua nước với . Lát khối 12 ra chơi, căn-tin đ lắm. – Trúc Quỳnh giục.
Phương Ny mệt mỏi xua tay.
- trước , tụi mệt muốn tắt thở .
Trúc Quỳnh bĩu môi, một xuống căn-tin. Sau khi trả tiền, cô hí hửng bưng hai ly nước rời . Nhưng chỉ mới được vài bước, cô đ.â.m sầm vào một nam sinh.
Cảm giác mát lạnh lập tức lan ra, nước đổ hết lên đối phương. Ngước lên, Trúc Quỳnh lập tức hoảng hốt.
- Em xin lỗi, xin lỗi !
Chưa có bình luận nào cho chương này.