Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 83: Ngẩn Ngơ - 1

Chương trước Chương sau

trước mặt kh ai khác chính là Gia Hưng. ta khẽ liếc xuống chiếc áo sơ mi đã loang lổ vệt nước, nhưng chỉ cười nhẹ.

- Kh đâu.

- Nhưng áo của … - Trúc Quỳnh đầy ái ngại.

Gia Hưng qua, vẫn kh vẻ gì là bận tâm.

- Lau sơ một chút là được . còn cảm ơn em nữa đ, nhờ vậy mà tỉnh ngủ hơn hẳn.

Trúc Quỳnh gượng cười, nhưng vẫn cảm th lỗi. Như sực nhớ ra ều gì, cô nh chóng quay lại quầy, mua một bịch khăn gi nhỏ bước đến gần.

- Để em lau hộ .

Vừa nói, cô theo phản xạ vươn tay định lau vệt nước trên áo Gia Hưng. Nhưng khi vừa chạm vào, cô bỗng khựng lại, ánh mắt dừng ngay vùng n.g.ự.c săn chắc của đối phương.

Trúc Quỳnh đơ ra mất m giây. Sau đó, một cảm giác nóng rần lập tức dâng lên mặt.

- Em... em xin lỗi. – Cô vội rụt tay lại, bối rối đến mức kh dám thẳng.

gương mặt đỏ như quả cà chua của Trúc Quỳnh, Gia Hưng kh nhịn được, bật cười.

- Kh đâu. Mà tay em cũng bị ướt thì ?

Chưa để Trúc Quỳnh kịp phản ứng, Gia Hưng rút một chiếc khăn gi, nhẹ nhàng cầm l tay cô, cẩn thận lau vệt nước đọng.

Hơi ấm bất ngờ từ bàn tay khiến Trúc Quỳnh giật thót. Cô cảm giác như luồng ện chạy trong , tim đập thình thịch, đến mức kh dám thở mạnh.

- Được . – Gia Hưng bu tay cô ra, dịu giọng. – Để mua đền em hai ly nước khác nhé.

- Kh... kh cần đâu ạ! Là em đ.â.m vào mà...

- Cũng tại kh chú ý nên mới thế. Đợi nhé.

Nói Gia Hưng xoay bước đến quầy nước.

Trúc Quỳnh đứng yên tại chỗ, vẫn chưa hoàn hồn. Một tay cô vô thức đặt lên ngực, nới trái tim đang đập một cách kh kiểm soát.

Sáng hôm sau, Tiêu Hà và Phương Ny ngồi chống cằm, đăm chiêu Trúc Quỳnh khi th cô bạn cứ thẫn thờ ra cửa sổ, chốc chốc lại mỉm cười.

- bị vậy? – Phương Ny thì thầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-83-ngan-ngo-1.html.]

- kh biết. Hôm qua xuống căn-tin xong thì thế luôn. – Tiêu Hà ghé tai nói khẽ.

- khi nào gặp cái gì kinh khủng nên bị dọa thành ra thế kh? – Phương Ny suy đoán.

- Kh lẽ gặp ma. – Tiêu Hà trợn mắt.

- Hai đang to nhỏ gì đ. – Giọng Đức Thành bất ngờ vang lên, khiến hai cô giật thót.

Phương Ny vuốt ngực, lườm một cái hất cằm về phía Trúc Quỳnh.

- Từ hôm qua đến giờ cứ lạ lạ thế nào .

Đức Thành nghe vậy, liền tiến đến, cúi xuống sát Trúc Quỳnh cất giọng đầy nghi hoặc.

- Này, bị ai dựa à?

Trúc Quỳnh vốn đang mơ màng, bị giọng nói trêu chọc bên tai làm cho giật , suýt nữa đánh rơi bút. Cô quay sang lườm Đức Thành.

- ên à?

Đức Thành tặc lưỡi, nhướn mày tỏ vẻ nghiêm túc.

- Mặt tự dưng đỏ bừng, ánh mắt mơ màng, lại còn tự cười một . Kh bị nhập thì là gì?

Trúc Quỳnh quắc mắt Đức Thành.

- tin đập cho một trận kh?

- Đ đ! Tính khí nóng nảy như thế, rõ ràng là vấn đề mà! – Đức Thành chép miệng, giả vờ lo lắng đưa tay áp lên trán cô. – Hay bị sốt nên thần kinh vấn đề ?

Bị hành động của làm bất ngờ, Trúc Quỳnh nhất thời kh kịp phản ứng. Nhưng chỉ trong giây lát, cô liền gạt mạnh tay ra, gằn giọng.

- mới là thần kinh vấn đề đ.

Nói xong cô tức tối đứng phắt dậy, bước ra khỏi lớp.

Đức Thành kho tay, lắc đầu theo.

- Xem ra mời thầy về coi cho !

Tiêu Hà và Phương Ny bật cười thành tiếng. Trong nhóm cũng chỉ ta mới đủ sức để đấu lại cái miệng của Trúc Quỳnh thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...