Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 88: Rình Rập - 2
Tiêu Hà lúc này đang chống cằm, chăm chú Trúc Quỳnh. Cô muốn hỏi chuyện giữa bạn với Gia Hưng, nhưng lại kh thể lộ ra đã lén lút theo dõi.
- Nè, quen ai ở khối 12 ? Là nam hay nữ?
- ều tra ghê vậy? – Trúc Quỳnh cười cười. – Chỉ cần biết đó là một tốt là được.
Tiêu Hà còn định gặng hỏi thêm thì tên lớp trưởng đã lướt tới, giọng l lảnh.
- Nộp vở m cưng!
Tiêu Hà vội lật lại vở kiểm tra xem thiếu sót gì kh, nhưng mới lật được nửa chừng, cuốn vở đã bị giật phắt khỏi tay.
- Ê khoan đã… - Cô chưa kịp nói xong thì tên lớp trưởng đã tung tăng như chim én, đem vở đặt ngay ngắn lên bàn giáo viên.
Quốc Hy gật đầu, mắt vẫn dán vào ện thoại. Chợt một giọng nam vang lên ngoài cửa lớp.
- Thầy Hy, tiết sau thầy dạy kh?
- Kh, trống.
- Vậy thầy dự giờ lớp 12C3 giúp với, việc đột xuất.
Quốc Hy mỉm cười.
- Được thôi.
Nghe đến cái tên 12C3, gương mặt Trúc Quỳnh bỗng đỏ ửng, miệng cười tủm tỉm.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Tiêu Hà liếc sang, nghi ngờ.
- cười gì vậy?
- gì đâu… - Trúc Quỳnh lấp liếm, lôi ra một quyển sổ. – xem cái hình chibi mới vẽ, dễ thương kh?
Tiêu Hà nhướn mày, qua, gật gù.
- Ừ, dễ… - Nhưng như sét đánh giữa trời quang, cô sực nhớ tới cái hình mặt cười châm biếm mà vẽ trong vở Toán tối qua. Gương mặt lập tức tái x.
- Khoan… kh được…
Cô bật dậy như cái lò xo, lao ra cửa qu. Nhưng Quốc Hy đã cùng chồng vở biến mất dạng. Trái tim Tiêu Hà như rơi tõm xuống đất. Nếu mà th cái hình đó, thì cô chỉ đường chết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-88-rinh-rap-2.html.]
- làm gì mà như vừa bị giựt nợ vậy? – Hữu Thiên chạy xộc đến, trố mắt hỏi.
Tiêu Hà vội bám vào tay , gương mặt khổ sở.
- l lại vở Toán ngay lập tức… trong đó một thứ mà thầy tuyệt đối kh thể th.
- Thì hỏi xin lại thầy là được . – Hữu Thiên ngây thơ đáp.
Tiêu Hà trừng mắt.
- Kh được! Thầy sẽ nghi ngờ! l lại trong âm thầm.
Hữu Thiên khựng lại vài giây, búng tay cái “tách” như vừa nghĩ ra kế hoạch đột nhập hoàn hảo.
- Được . với !
Tiêu Hà còn chưa kịp hỏi “ bằng cách nào”, thì một giọng nam quen thuộc vang lên phía sau.
- Hai em đứng đây làm gì? Kh vào lớp à? – Bảo Đăng hỏi.
- À… dạ… Tiêu Hà kh được khỏe, em xin phép đưa bạn xuống phòng y tế ạ! – Hữu Thiên nh miệng đáp như thể đã tập thoại từ trước.
Tiêu Hà thò lõ mắt , kh biết bị bệnh lúc nào mà phán như đúng vậy. Nhưng khi th Hữu Thiên nháy mắt tính quái, cô liền hiểu ý, ôm trán nhăn nhó.
- Vâng… em th hơi choáng váng…
- Vậy nh . – Bảo Đăng phẩy tay.
- Dạ! – Cả hai đồng th, phóng như gió cuốn.
Khi chắc c đã thoát khỏi tầm mắt của Bảo Đăng, cả hai lập tức rẽ hướng, nhằm hướng phòng giáo viên mà thẳng tiến.
Đến phòng giáo viên, cả hai rón rén ló đầu vào. Th bên trong vắng t, Tiêu Hà khẽ thở phào như trút được gánh nặng.
- Nè, lỡ giáo viên nào th thì làm ? – Cô liếc Hữu Thiên, lo lắng.
Hữu Thiên khoát tay, tự tin vỗ ngực.
- Yên tâm. Hôm nay nhiều lớp dự giờ lắm, thầy cô bận chạy show cả . Với lại, kim bài miễn tử của đang đứng đây này! Mẹ hay sai vào đây l đồ lắm, ai th cũng chẳng để ý đâu.
- Đúng là con giáo viên khác! – Tiêu Hà đưa ngón cái lên, khen ngợi.
Hữu Thiên đứng c ngoài cửa, còn Tiêu Hà vọt lẹ đến bàn của Quốc Hy. th cuốn vở thân quen, cô mừng đến suýt rơi lệ. Nhưng còn chưa kịp mở ra thì…
Chưa có bình luận nào cho chương này.