Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 89: Bị Phát Hiện

Chương trước Chương sau

- Chui xuống! đến! – Hữu Thiên hốt hoảng lao vào, ấn đầu cô xuống gầm bàn.

Lúc đứng thẳng dậy thì mẹ cũng bước vào. Bà thoáng ngạc nhiên khi th con trai đang ở đây thay vì trên lớp.

- Con làm gì ở đây vậy?

- À… sáng nay con nhớ hình như bỏ nhầm máy tính vào túi của mẹ nên lên tìm. Nhưng mà… chắc bỏ quên ở nhà . – cười gượng.

- Vậy ! Thế thì tiện đây cầm giúp mẹ m cái bảng phụ với sơ đồ tư duy lên 12C8. mẹ đưa máy của mẹ cho con dùng tạm.

Hữu Thiên liếc Tiêu Hà đang co ro dưới bàn, nuốt nước bọt miễn cưỡng gật đầu.

- Mẹ cứ trước . Con theo sau ngay.

Đợi mẹ khuất, vội cúi đầu xuống, nói nhỏ.

- l được vở chưa?

Tiêu Hà giơ cuốn vở lên, gật đầu mạnh.

- , ! mau , kh mẹ quay lại là tiêu.

- Ừ, xong thì chuồn nh! – Hữu Thiên nh chóng ôm đống đồ phóng ra ngoài.

Tiêu Hà thở phào, nh chóng chui ra. Cô lao đến bàn của Bảo Đăng, vớ l cục tẩy ngồi thụp xuống, khẩn trương xóa bằng cả sinh mạng.

- Tác phẩm nghệ thuật em gửi kèm khá sinh động đ. xóa?

Giọng nói trầm ấm quen thuộc đột ngột vang lên khiến tim Tiêu Hà như ngừng đập vài giây, cô bật dậy theo phản xạ.

Cốp!

Đầu cô đập mạnh vào cạnh bàn khiến cả bật ngửa ra sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-89-bi-phat-hien.html.]

- Ây da! – Tiêu Hà nhăn nhó, ngồi thụp xuống ôm đầu.

- Em kh chứ? – Quốc Hy nh chóng bước đến, giọng chút lo lắng.

Tiêu Hà vừa đau vừa xấu hổ đến kh thốt nên lời, chỉ đành xua tay lia lịa. Nhưng ngay sau đó, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên đầu cô, xoa xoa vài cái như dỗ dành.

Tiêu Hà ngẩng đầu lên. Ánh nắng buổi sáng xuyên qua ô cửa sổ, rơi nhẹ xuống mái tóc nâu mềm của đối diện, vẽ một đường viền óng ánh trên gương mặt .

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi , cô ngỡ như đang th ánh trăng rơi xuống ban ngày – rực rỡ mà kh chói lóa, đẹp đến ngẩn ngơ.

Lúc này, Quốc Hy cũng như sực tỉnh. Bàn tay đang xoa đầu cô khựng lại, cứng đờ một lúc, vội vã thu về.

- Em về lớp . – Quốc Hy quay mặt , cố giữ giọng bình tĩnh.

Tiêu Hà lúc này mới tỉnh hồn, vội lắp bắp.

- Thầy… cái hình đó…

- Để sau . Giờ còn dự giờ. – đáp gọn, cầm l cuốn sổ trên bàn bước nh ra khỏi phòng như sợ nán lại thêm một giây sẽ để lộ sơ hở.

Tiêu Hà cắn môi, cầm cuốn vở đập vào đầu m cái, thì thào.

- Trời ơi… Hỏa nhận du học sinh kh?

Tối đến, Tiêu Hà ngồi trên giường, tay cầm ện thoại mà lòng rối như tơ vò. Ngón tay cô cứ lướt lên lại kéo xuống khung trò chuyện của Quốc Hy. Sau một hồi đấu tr tâm lý dữ dội, cô cắn răng gõ tin n ấn gửi.

Bên kia, ở lớp ôn thi yên ắng chỉ tiếng lật gi và bút viết của đám học sinh. Quốc Hy ngồi ở bàn giáo viên, dặn dò.

- Các em làm bài , nửa tiếng nữa chữa đề.

Vừa nói xong, ện thoại trên bàn khẽ rung. Mắt lướt qua màn hình, một dòng th báo hiện lên. Th n là Tiêu Hà, hơi khựng lại.

Kh hiểu , trong một thoáng, lòng lại d lên cảm giác khó gọi tên. Nhưng , như để ngăn chính nghĩ xa xôi, lặng lẽ mở tin n.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...