Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 96: Thầy Và Trò - 2

Chương trước Chương sau

Quốc Hy im lặng vài giây, lên tiếng.

- Về chuyện giao kèo lần trước... muốn bãi bỏ.

- ạ? – Tiêu Hà ngẩn . – lại bỏ ạ?

tựa lưng vào ghế, kho tay, chậm rãi nói.

- Một ểm số của em cũng chẳng chứng minh được là thiên thần hay ác thần.

ngừng một nhịp, ánh mắt lơ đãng ra cửa kính, nơi gió đang lùa nhẹ qua những khóm hoa.

- Nhưng nếu em vì một câu nói của mà đổ bệnh, thì sẽ thành ác thần thật sự mất.

Tiêu Hà khựng lại. Trong lòng vừa ngạc nhiên vừa chút ấm áp. Cô kh ngờ pha giả ngất của lại khiến thay đổi thái độ như vậy. Thầm nghĩ sau này lỡ đắc tội gì với thì cứ lăn ra ngất là cứu được.

Cô bật cười, ánh mắt kiên định.

- Nhưng em kh bị gì nghiêm trọng cả. Nên em vẫn muốn giữ giao kèo.

Quốc Hy cau mày.

- Em kh sợ à?

- Dù kh giao kèo, thì em vẫn muốn thử đột phá giới hạn của bản thân.

Quốc Hy thở hắt ra một hơi lắc đầu cười nhẹ, bu một câu chẳng m liên quan.

- Đi xe hay bộ?

- Dạ? À… bộ ạ.

- Em thích bộ đến vậy ? – Quốc Hy bật cười.

- Tại vì em muốn vừa vừa ngắm cảnh đêm. – Cô thành thật đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-96-thay-va-tro-2.html.]

Quốc Hy cô bằng ánh mắt dịu dàng hơn, đứng dậy, chỉ tay vào laptop.

- Em cầm nó ra xe đợi một lát. chở em về.

- Vâng ạ. – Tiêu Hà ngoan ngoãn làm theo lời .

Một lát sau, Quốc Hy trở ra với ly yaourt việt quốc trên tay.

- Uống cái này . – vừa nói vừa thản nhiên giật l ly cà phê trên tay cô.

- Ơ... thầy, của em mà! – Tiêu Hà tròn mắt.

kh quay lại, tiếp tục vòng sang phía bên kia mở cửa xe, tay đưa ly cà phê lên lắc nhẹ.

- Cái này tịch thu.

Tiêu Hà xị mặt, bất lực mở cửa xe chui vào. Xe vừa lăn bánh thì Quốc Hy cũng lên tiếng.

- Ngày mai sẽ ôn tập cho các em. Chỗ nào kh hiểu, cứ ghi chú lại gửi . giảng cho.

- Thật ạ? Vậy nếu em nói em bị mất gốc phần hình thì ạ? – Cô chớp chớp mắt, vẻ mặt chờ đợi.

Quốc Hy liếc cô, ánh mắt chút bất lực. Theo quan sát của , cô kh đến nỗi mất gốc, chỉ là chưa thật sự hiểu cách áp dụng.

- Đọc đề mà còn biết vẽ hình thì vẫn cứu được. Vậy nên tối nay đừng thức khuya nữa. kh muốn em lại đột ngột mất ý thức ở đâu đó lần nữa. – Giọng chút châm chọc, nhưng ánh mắt thì dịu dàng.

Tiêu Hà cười tươi, gật đầu như đứa con nít được mẹ hứa cho chơi. Cô đưa ly yaourt lên uống một hơi, đôi má bầu bĩnh càng thêm phúng phính.

Quốc Hy trộm cô, khóe môi bất giác khẽ cong lên.

Tiết Toán hôm nay, kh khí lớp Tiêu Hà phần yên ắng và nghiêm túc hơn thường lệ. Dường như ai cũng tập trung cao độ, chăm chú dõi theo từng lời giảng của Quốc Hy.

Tiêu Hà cũng kh ngoại lệ. Mắt kh rời bảng một khắc, cứ như chỉ cần chớp mắt một cái, kiến thức sẽ vụt bay mất.

Thế nhưng, trái ngược với sự tập trung của cô, Trúc Quỳnh ngồi kế bên lại phần lơ đãng. Cô chống cằm lên bảng, nhưng ánh mắt thì lạc lõng như trôi tận đâu.

Tối qua, Trúc Quỳnh đã n tin với Gia Hưng như mọi khi. Nhưng chỉ trả lời qua loa vài câu, chào tạm biệt. Kh lý do, kh nán lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...