Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 95: Thầy Và Trò - 1
Tiếng trống ra chơi vang lên giòn giã, Quốc Hy thu dọn giáo án trên bàn, động tác phần gấp gáp hơn thường lệ. Kh hiểu , hình ảnh Tiêu Hà nằm bất động trong vòng tay của Hữu Thiên cứ lởn vởn trong đầu khiến kh thể yên lòng.
Quốc Hy bước nh xuống cầu thang, khi đến gần phòng y tế, ánh mắt vô tình lướt qua ô cửa sổ. Bên trong, Tiêu Hà đang tựa lưng vào thành giường còn Phương Ny ngồi kế bên.
- Chồng đâu? – Tiêu Hà hỏi.
- ở trên lớp chép bài giúp . – Phương Ny đưa hộp sữa đậu nành về phía Tiêu Hà.
Tiêu Hà mỉm cười, đón l uống một hơi.
- Mà nè, làm gì để ra n nỗi này hả? – Phương Ny dò hỏi.
- Thức khuya học Toán nên mới thế.
- Học Toán? Nhưng hôm nay làm gì tiết Toán?
- Học bài thi.
Phương Ny ngơ ngác cô bạn như thể nghe nhầm.
- Kh chứ? Bình thường sát ngày thi mới lật vở ôn qua một lượt, giờ lại lao tâm dữ vậy?
Tiêu Hà thở dài.
- Vì nếu kh được chín ểm trở lên, thầy sẽ xử đẹp .
Quốc Hy đứng bên ngoài, lặng . Thì ra là vì lời cảnh cáo hôm trước của .
Cảm giác áy náy chợt dâng lên. kh nghĩ một câu nói vô tình lại dọa cô học trò nhỏ đến mức đổ bệnh thế này.
- Thôi, tụi lên lớp ! – Tiêu Hà bỗng nói, giọng tỉnh táo hơn hẳn.
- Kh nằm thêm chút à? – Phương Ny tròn mắt.
- Tỉnh như sáo ! – Cô nháy mắt nhảy khỏi giường, kéo tay Phương Ny bước ra.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Quốc Hy vội lách sang một bên, tránh tầm của hai cô. dõi mắt theo cái dáng nhỏ bé đang tung tăng nơi sân trường, thở phào nhẹ nhỏm.
- Xem ra đùa hơi quá ! – Quốc Hy khẽ lắc đầu, thầm thì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-95-thay-va-tro-1.html.]
Buổi tối, sau khi xem trước nội dung bài học ngày mai, Tiêu Hà lôi xấp đề cương Toán ra nghiêm túc xem xét. Phần số học đối với cô kh vấn đề, chỉ phần hình học là hơi đau đầu.
Liếc th đồng hồ mới ểm tám giờ, cô khoác vội áo phóng ra đường. Cô muốn mua một ly cà phê để giữ cho tỉnh táo thêm chút nữa.
Đến nơi, Tiêu Hà đẩy nhẹ cánh cửa, tiếng chu gió khẽ kêu leng keng. Cô lướt mắt một vòng tiến thẳng đến quầy gọi món.
- Một latte nóng. À kh… một espresso đá ạ.
- Buổi tối uống cà phê mạnh dễ mất ngủ lắm đ. – Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Tiêu Hà quay đầu theo phản xạ. Ở chiếc bàn sát cửa sổ, Quốc Hy đang ngồi với chiếc laptop trước mặt, tay cầm tách trà còn bốc khói.
- Em cần tỉnh táo để học bài. – Tiêu Hà đáp, giọng bình thản nhưng mắt đảo nhẹ. Cô kh ngờ sẽ gặp Quốc Hy ở đây.
- Giờ này vẫn còn học?
- Vâng. Bài thi Toán sắp tới.
Quốc Hy gật đầu, dời ánh mắt về lại màn hình. Tiêu Hà đón l ly cà phê từ tay phục vụ, do dự một chút quyết định bước đến gần.
- Thầy ngồi một ạ?
- Ừ. Muốn ngồi cùng ?
- Kh, em… chỉ tò mò. – Tiêu Hà cười gượng.
Quốc Hy đóng laptop lại, ánh mắt nghiêm túc hơn khi cô.
- Em kh chứ?
- Dạ? – Tiêu Hà hơi giật .
- Lúc sáng, th Hữu Thiên bế em xuống phòng y tế.
Cô sững . Tay siết nhẹ ly cà phê. Kh ngờ lại th cảnh đó, liệu phát hiện ra cô giả vờ kh? Cô nh chóng l lại bình tĩnh, mỉm cười.
- Kh đâu ạ. Em chỉ hơi mệt thôi.
- Hơi mệt mà bất tỉnh nhân sự luôn ? – Quốc Hy nhướn mày.
- Em cũng… bất ngờ lắm. Chắc tại m hôm nay em thức hơi muộn. – Cô cười trừ, lòng thầm thở phào. vẻ thật sự tin là cô bị ngất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.