Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 98: Tránh Kẻ Này, Lại Gặp Phải Kẻ Kia
Trúc Quỳnh hoảng hốt quay xuống sân, ra sức vẫy tay với hai cô bạn. Th cô nàng đột nhiên biến sắc, xua tay loạn xạ, Tiêu Hà và Phương Ny dừng lại, trố mắt nhau.
- Gì vậy? – Phương Ny nghệch mặt.
Trên lầu, Trúc Quỳnh quýnh quáng kh biết làm truyền đạt th tin mà kh bị Long đại ca nghe th. Đầu cô bỗng nhảy số, liền hét vọng xuống sân.
- Quả cam! Quả đào! Kh ... cái gì nhỉ?
Tiêu Hà ngơ ngác Phương Ny.
- bị say nắng à?
- Hay đang thèm sinh tố? – Phương Ny đoán bừa.
Trúc Quỳnh vẫn chưa bỏ cuộc.
- Lê! Táo! Mận... cũng kh !
- Đang order cocktail trái cây hả em? – Tiêu Hà đần mặt hỏi với lên.
Trúc Quỳnh vò đầu, ánh mắt chợt lóe lên, hét xuống.
- Bòn bon! Là bòn bon đó!
Tiêu Hà cau mày, tự hỏi cô lại muốn ăn bòn bon nhưng sực nhớ “bòn bon” là một biệt d kh m yêu thương mà cô đặt cho Long đại ca.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Kh nói kh rằng, cô vội thảy bịt trái cây cho Phương Ny, vẫy tay chào tạm biệt, quay đầu bỏ chạy, biến mất khỏi sân trường.
Phương Ny đứng ngơ ngác một lúc, bật cười khúc khích, lên Trúc Quỳnh.
- Tụi làm ệp viên được đ!
Tiêu Hà men theo dãy hành lang, vừa vừa đảo mắt tìm chỗ trú chân tạm thời. Đang định rẽ vào lối dẫn ra sân sau, cô bỗng khựng lại khi nghe loáng thoáng một giọng khá quen. Cô hơi tò mò, rón rén bước tới, nấp sau bức tường nhà kho dụng cụ.
Ở phía sau, dưới bóng râm của giàn hoa gi, Th Ngọc đang đứng cạnh một nam sinh khối trên.
Nam sinh đó đưa cho Th Ngọc một túi quà nhỏ hơi cúi xuống, nựng yêu má cô một cái rõ tình tứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-98-tr-ke-nay-lai-gap-phai-ke-kia.html.]
- Nhớ chú ý sức khỏe đ, bé Ngọc của .
Th Ngọc bật cười khúc khích, giọng nhỏ nhẹ.
- Dạ, em nhớ .
Tiêu Hà đứng như c.h.ế.t trân phía sau bức tường, cảm giác như một cơn gió lùa qua lồng ngực, lạnh đến khó thở. Cô vội vàng xoay rời , nhưng lại sơ ý vấp cục đá, khiến nó phát ra tiếng động.
Th Ngọc quay phắt lại. Khi th đứng sau bức tường là Tiêu Hà, cô hơi sững nhưng nh l lại nụ cười hiền lành thường th.
- Tiêu Hà? làm gì ở đây vậy?
Tiêu Hà cố trấn tĩnh, mỉm cười gượng gạo, gật đầu chào lại.
- dạo một chút, kh ngờ lại làm phiền .
- Kh gì đâu. – Th Ngọc dịu giọng, bước đến gần. – Chắc cũng th nhỉ? Nhưng đừng hiểu lầm, chỉ là bạn của trai thôi, tụi thân thiết như em nên hay mua đồ cho vậy thôi. đừng kể với Nhật Khánh nha, kh muốn gây rắc rối cho .
Tiêu Hà khẽ chau mày. Cô im lặng giây lát nhẹ giọng đáp.
- hiểu . Nhưng mà... cảm th... nếu đã Nhật Khánh, thì nên giữ khoảng cách một chút với những bạn nam khác. Lỡ như vô tình th được thì...
Th Ngọc bật cười, nụ cười vẫn ngọt ngào như cũ.
- lo bị hiểu lầm... hay là lo Nhật Khánh sẽ buồn?
Tiêu Hà giật , ánh mắt hơi d.a.o động.
Th Ngọc cười nhẹ, vỗ vai cô.
- đùa thôi. thật là tốt bụng. Nhưng yên tâm , tụi luôn tin tưởng nhau mà. cũng đừng để trong lòng m chuyện nhỏ này nha.
Dứt lời, cô quay , giọng vẫn nhẹ tênh.
- À mà... Tiêu Hà, đừng tò mò quá nhiều. Bởi vì biết càng nhiều sẽ càng khổ tâm đ. th minh như vậy chắc hiểu ý nhỉ?
Tiêu Hà đứng theo bóng lưng cô khuất dần, cảm giác như bản thân vừa bước nhầm vào một mê cung kh tên, mà lối ra thì vẫn còn quá xa. Rốt cuộc Th Ngọc đơn giản như những gì cô th?
Tan học, Trúc Quỳnh xuống sân trước vì Tiêu Hà đang cùng Phương Ny tháo m tấm rèm cửa cho tổ trực mang về giặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.