Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 99: Tình Lặng
Vừa bước xuống cầu thang, cô chợt th Gia Hưng đang đứng tựa vào cây cột gần đó, mắt dán vào ện thoại. Nhớ lại thái độ lạ lùng tối qua của , cô hơi ngập ngừng. Nhưng , đôi chân kh tự chủ được mà bước đến gần.
- à… - Trúc Quỳnh gọi khẽ.
Gia Hưng hơi giật , quay đầu lại. Nhận ra cô, gật đầu, cười nhẹ.
- chưa về ? – Trúc Quỳnh tiếp tục hỏi.
- À, đang đợi bạn. – Gia Hưng đáp.
Cô gật đầu, cắn môi do dự một lúc, thẳng vào .
- à, chuyện tối qua… …
Cô chưa nói xong thì Gia Hưng bất ngờ ho lên m tiếng.
- bệnh ? – Trúc Quỳnh hơi lo, tiến sát thêm một bước.
- Chỉ là cảm ho th thường thôi. Kh đâu. – Gia Hưng mỉm cười, nhưng nụ cười lại xa cách đến lạ.
Đúng lúc , một nữ sinh bước xuống từ cầu thang. Cô gái vẫy tay với Gia Hưng, mỉm cười dịu dàng. Gia Hưng gật đầu, quay sang nói với Trúc Quỳnh.
- về trước nhé.
Nói , sóng bước cùng cô gái kia về phía cổng.
Trúc Quỳnh đứng lặng theo, trái tim bất giác nhói đau. Cô muốn biết cô gái kia là ai? Là bạn bè hay chăng là yêu?
- Làm gì mà đứng thẫn thờ ở đây vậy? bảo ra xe trước mà? – Tiêu Hà từ phía sau chạy đến, vỗ nhẹ vào vai cô.
Trúc Quỳnh giật , vội nở nụ cười thật tươi để che giấu cảm xúc.
- Kh gì. Tụi thôi, trễ xe mất.
Nói liền kéo Tiêu Hà chạy như bay ra cổng.
Buổi chiều hôm , Tiêu Hà ôm sách vở sang nhà Hữu Thiên. Vì giỏi Lý, Hóa hơn cô nhiều nên cả hai hẹn nhau cùng ôn tập.
- giải được chưa? – Tiêu Hà nghiêng sang, th Hữu Thiên đang nhíu mày gõ bút xuống vở.
- Đợi tí… cái phương trình này nó cố tình hành chứ kh kh hiểu đâu. – Hữu Thiên rên rỉ.
- , thiên tài mà, bị hành tí cũng đâu mất d xưng. – Tiêu Hà phì cười, l đề cương Lý ra làm.
Một lát sau, Hữu Thiên đột nhiên ôm bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-99-tinh-lang.html.]
- Kh xong , đói quá nên kh suy nghĩ được gì. – thở dài.
Tiêu Hà ngẩng đầu, hỏi.
- Bộ lúc trưa kh ăn à?
- Ngủ quên. Lúc tỉnh dậy thì sắp đến giờ sang nên kh ra ngoài ăn nữa. Sợ chờ.
Tiêu Hà chống cằm , lắc đầu.
- Muốn bị đau bao tử hay gì? Ba mẹ kh nấu gì sẵn cho à?
- Bận cả , bảo tự xử lý. Mà giờ cũng lười ra ngoài…
- Bó tay với luôn đ! – Cô nhăn mặt. – Dẫn vào bếp xem gì nấu cho ăn được kh? Tới hồi ngất xỉu ra đ thì kh chịu trách nhiệm đâu.
Hữu Thiên tròn mắt cô,
- biết nấu ăn? Sẽ kh c.h.ế.t chứ?
Tiêu Hà trừng mắt, cầm cuốn vở đập nhẹ vào đầu .
- kh ăn mới c.h.ế.t đ. – Nói , cô chẳng đợi phản ứng mà thẳng vào nhà bếp.
Trong nhà bếp, Tiêu Hà mở tủ lạnh, xem xét một hồi thì lôi ra vài món thể dùng được. Cô xắn tay áo, buộc gọn tóc bắt tay vào sơ chế. Ánh nắng chiều vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ tạo nên một khung cảnh êm dịu.
Hữu Thiên mon men lại gần, tay chống cằm, mắt cô kh rời.
- gì vậy? – Tiêu Hà liếc sang.
- cảm th cảnh này chút quen quen. – mỉm cười bí ẩn.
- Quen gì? – Cô nheo mắt.
- Thì giống m bộ phim truyền hình đ. Vợ đảm đang vào bếp nấu ăn cho chồng. khi ăn xong thì chồng khen vợ nấu ngon, hai hạnh phúc sống đến già.
Tiêu Hà suýt cắt vào tay khi nghe nói m câu vừa buồn cười vừa sến súa đó. Cô trừng mắt .
- Ai là vợ ? Mớ ngủ à?
- Thì… nói là đâu. chỉ nói là giống trong phim thôi mà. – Hữu Thiên chống chế, dù ánh mắt vẫn lấp lánh như trẻ con được kẹo.
Tiêu Hà bật cười, lắc đầu.
- Đúng là đói đến hoang tưởng.
Hữu Thiên cười theo, nhưng trong lòng chút chua chát. Vì biết, dù diễn cảnh đó bao nhiêu lần nữa thì trong mắt Tiêu Hà, vẫn chỉ là một bạn thân khác giới mà thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.