Mùa Xuân Ở Vũ Đường Không Chờ Đợi

Mùa Xuân Ở Vũ Đường Không Chờ Đợi


Ta lâm vào đường cùng, lên kinh hối thúc vị hôn phu thực hiện hôn ước thành thân.

Lâm Nguyệt luôn thoái thác "sang năm hãy nói", khiến ta chờ đợi một mạch ròng rã ba năm trời.

Nhưng nữ tử mười sáu tuổi không gả chồng là phải nộp thuế đinh. Ta khổ sở chống chọi, tiền thuế lại năm sau nặng hơn năm trước.

Năm thứ tư, quan sai hỏi ta: "Cô nương năm nào cũng nộp thuế, năm nay tăng rồi, còn nộp không?"

Ta nói: "Không nộp nữa."

Quan môi cầm bút đỏ gạch một đường, tùy tiện ghép đôi gả bán ta đi.

Sau này, Lâm Nguyệt đỏ hoe mắt tìm đến tận cửa chất vấn: "Thẩm tiên sinh, sao ngài có thể cưới vị hôn thê của học trò mình!"

Xem thêm
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.