Mượn Âm Thọ
Chương 6:
Nén hương trên bàn thờ sắp tàn, ta đứng dậy định thắp thêm hương cho kẻ khù khờ.
Ngay lúc ta vừa châm nén hương, bỗng nhiên nghe th từ trong quan tài vọng ra tiếng động khẽ khàng.
Âm th vô cùng kỳ dị, tựa hồ tiếng ai đó đang nghiến răng ken két. Ta đưa mắt qu, m vừa chơi bài bạc ắt hẳn mệt mỏi quá độ nên đã gục xuống bàn mà ngủ vùi, trong nhà trên chỉ còn lại một ta?
Ta theo bản năng đưa mắt vào trong quan tài, trong lòng cũng chẳng nghĩ ngợi chi nhiều.
Chẳng ngờ, vừa đưa mắt vào trong, ta liền trợn tròn mắt kinh hãi, chằm chằm vào miệng kẻ khù khờ kia đang từ từ hé mở. Trái tim ta như ngừng đập, cảm giác như bị ai đó bóp nghẹt vậy.
Sau đó, ta th từ trong miệng kẻ khù khờ kia, một cái đầu chuột nhọn hoắt thò ra.
Cả thân hình con chuột chui ra khỏi miệng kẻ khù khờ, kêu lên chiêm chiếp.
Ngay tức thì, nó ngẩng đầu lên, về phía ta với ánh mắt vô cùng linh hoạt.
Trong đôi mắt x biếc chợt lóe lên tia sáng khiến ta bất an khôn xiết…
Thậm chí, ta còn mờ mịt nhận ra con chuột kia khẽ nhếch khóe miệng, chẳng rõ đang trêu ngươi ta hay chăng.
Cảm giác khiến ta lạnh buốt xương cốt. Trấn tĩnh lại, ta lảo đảo suýt ngã, bu một tiếng thét thất th.
Tiếng thét của ta kinh động những ở nhà trên, khiến họ giật tỉnh giấc, đều xúm lại hỏi ta chuyện gì xảy ra.
Ta vội vàng chỉ tay vào quan tài, hai tay run run, nói với mọi : "... chuột."
Lời vừa dứt, một vật xám xịt từ trong quan tài đột ngột vọt ra, thoắt cái đã chạy về phía hậu viện nhà trên, chỉ trong chớp mắt đã khuất dạng khỏi tầm mắt mọi .
"Chỉ là một con chuột xám thôi mà, cớ lại chui vào trong quan tài kia?"
khẽ khàng lẩm bẩm. Còn ta, khi hồi tưởng ánh mắt con chuột kia , trong lòng chợt cảm th lạnh toát, đó là một thứ cảm giác vô cùng kỳ quái.
"Kìa, miệng của thằng ngốc kia lại há hốc thế?"
Ngay lúc đó, lại lên tiếng, chỉ tay vào miệng kẻ khờ đang nằm trong quan tài. Lúc này, miệng kẻ khờ đang há hốc, để lộ hàm răng vàng ố, quả thực tr đáng sợ.
Tựa như thể kẻ khờ đang há miệng gào thét vậy. Ta nghe mọi bàn nhau sẽ gọi nội dậy, bèn tìm một góc an tọa, chẳng thiết nói thêm lời nào, cả bủn rủn kh còn sức lực.
Ông nội sau khi lo liệu xong xuôi mọi sự, đã về phòng nghỉ ngơi, còn dặn dò nếu kh việc gì hệ trọng thì chớ làm phiền lão nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-6.html.]
Ta thể ra nội vẻ mệt mỏi, về phòng là muốn nghỉ ngơi thực sự.
nh sau đó, đã gọi nội dậy. Ông bước vào chính sảnh nhà trên, hỏi han mọi đã xảy ra cớ sự gì. chỉ tay vào quan tài, thuật lại với nội rằng miệng của thằng ngốc kia đang mở toác.
Ông nội vội vã bước đến, mắt dán chặt vào kẻ khờ trong quan tài, chẳng nói năng chi.
Ngay sau đó, ta th nội thò tay vào trong quan tài, dùng ngón cái ấn mạnh vào yết hầu kẻ khờ, liên tục dùng sức ép xuống. Miệng kẻ khờ bắt đầu từ từ khép lại.
Đúng lúc này, nội chợt bảo ta vào phòng l chu sa đến.
Ta vốn biết chu sa, ngày thường khi nhà ai tiểu hài kinh hãi, tìm đến nội, sẽ vẽ bùa trấn an, chu sa chính là thứ dùng để vẽ bùa . Ta vội vàng chạy vào phòng nội l chu sa đến.
Ta th nội l một ít chu sa, bôi lên yết hầu của kẻ khờ.
Chỉ làm một động tác giản đơn như vậy thôi mà trên trán nội đã lấm tấm mồ hôi. Ta vội vàng chạy đến dìu .
"Ông nội, cháu xin đưa về phòng nghỉ ngơi ạ."
Ông nội chẳng hề từ chối. Chẳng rõ vì cớ gì, từ sau khi ra ngoài vào tối hôm qua, ta cảm th tinh thần sa sút nhiều. biết rằng, trước đây sức khỏe của nội ta vẫn cường tráng.
Ta dìu nội về phòng, sau đó thuật lại chuyện vừa cho nghe, nói với rằng, ta tận mắt chứng kiến con chuột kia chui ra từ trong miệng kẻ khờ.
Nghe ta thuật xong, thân thể nội khẽ run lên, đột ngột xoay lại ta, kinh hãi hỏi: "Cháu nói, con chuột đó chui ra từ trong miệng kẻ khờ ư?"
Ông nội lặp lại câu hỏi của ta một lần nữa, ta gật đầu lia lịa.
Từ vẻ mặt của nội, ta thể cảm nhận được, cớ sự này chắc c vô cùng hệ trọng.
Chưa kịp để ta hỏi thêm ều gì, nội bên cạnh đã vội vã hỏi ta đã đến giờ nào . Ta liếc thời khắc, đáp: "Gần c một ạ."
Ông nội kh nói thêm lời nào, lập tức xoay vội vã chạy ra khỏi phòng, ta hoàn toàn kh kịp phản ứng. Khi ta theo ra ngoài, th nội đang căn dặn nhóm trực đêm, bảo họ hãy về hết , đêm nay kh cần ở lại đây c trực nữa.
Sáng mai mọi hãy đến, đưa kẻ khờ lên núi an táng là được.
Đám kia tuy chút khó hiểu, song nội ta trong thôn vẫn tiếng tăm, sau đó những còn lại cũng lần lượt rời , chỉ còn lại nội với vẻ mặt ngưng trọng đứng trước cửa chính.
Ta vội vàng hỏi nội rốt cuộc đã xảy ra cớ sự gì? Ông nội kh trả lời ta, mà xoay về phía quan tài, chằm chằm vào kẻ khờ nằm trong quan tài một hồi lâu, cuối cùng, thấp giọng lẩm bẩm: "Hừ, đến cũng nh thật."
Dứt lời, nội liền quay vào phòng trong, một lát sau, ta th trong tay cầm hai vật, một th kiếm gỗ đào và một chiếc chu tr vô cùng cổ xưa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.