Mượn Âm Thọ
Chương 7:
Đây đều là những dụng cụ mà nội ta dùng khi làm ma chay cho khác. Cớ giờ đây nội đột nhiên hành động như vậy? biết rằng, việc siêu độ cho kẻ khờ, ban ngày chẳng đã làm xong xuôi ?
Cùng lúc , nội đưa cho ta một cây bút l, trên đầu bút được phết một thứ màu đỏ tươi, chỉ cần liếc mắt một cái, ta đã nhận ra đó là chu sa.
"Cháu nhớ kỹ, lát nữa dù th gì, xảy ra cớ sự gì, cũng đừng để tâm. Cháu chỉ cần ấn cây bút này lên mi tâm của kẻ khờ là được, nghe rõ chưa?"
Đối mặt với lời căn dặn đầy lo lắng của nội, ta chút ngây ngốc gật đầu, bởi lẽ ta chẳng hay rốt cuộc đã xảy ra cớ sự gì, khiến nội vốn đã định nghỉ ngơi lại hóa ra như thế này.
"Đi theo ta, lát nữa th thứ gì cũng đừng sợ. Cháu cứ đứng im là được, bọn chúng sẽ kh làm gì được cháu đâu."
Ông nội tiếp tục căn dặn ta. Từ trong lời nói của , ta đã lĩnh hội được đôi chút th tin: lát nữa sẽ đến? Hơn nữa nghe giọng ệu của , dường như kẻ đến kh là thiện nhân, bằng kh nội sẽ kh tỏ ra căng thẳng như vậy.
Lần này, nội căn bản kh đợi ta giải thích. Cả trực tiếp xoay , bước thẳng ra ngoài. Ta th nội một tay cầm kiếm gỗ đào, một tay nắm chặt chiếc chu, sừng sững đứng trước cửa chính.
Ta vội cầm cây bút l, chấm đầu bút chu sa lên trán kẻ ngây dại.
Đây thể xem là lần đầu tiên ta đích thân chủ trì tang lễ, bởi lẽ từ trước đến nay, nội đều cấm ta dự vào những việc tương tự. Lúc này, ta cúi đầu xuống, đúng lúc bắt gặp dung nhan trắng bệch của kẻ ngây dại, với vành môi hơi hé.
Mặc dù nội vừa khép miệng kẻ đó lại, song một kẽ hở vẫn còn đó, khiến lòng ta trào dâng nỗi sợ hãi kh tên.
Sau cùng, ta đành vội dời ánh mắt nơi khác, bởi lẽ lâu, tâm trí ta chút hoảng loạn bất an.
Bất chợt, đàn chó trong thôn sủa vang trời đất, tiếng sủa khiến lòng bất an khôn xiết, tựa hồ như cái cảm giác ta đã vào đêm nội rời .
Kỳ lạ thay, tiếng chó sủa kéo dài chưa đầy mười m hơi thở đã đột nhiên im bặt, tựa như con ch.ó dữ tợn vừa còn hung hăng, bỗng chốc th một mãnh thú kinh thiên.
Ngước bầu trời bên ngoài qua cánh cửa chính, tiết trời vốn là hạ chí, ánh trăng đêm rằm vằng vặc, nhưng nay lại một khối mây đen khổng lồ đang ập đến, trong kh khí còn lan tỏa một luồng khí tức cực độ bức bách.
Cảm giác khiến ta vô cùng khó chịu.
Đột ngột, ta th nội sải bước tiến về phía trước. Ta toan cất tiếng gọi, song chợt nhớ những lời nội dặn dò, liền khựng lại, cứ thế lặng lẽ đứng chôn chân trong chính sảnh.
Bóng lưng nội dần khuất xa, hòa vào màn đêm u tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-7.html.]
Trên vòm trời đêm, bất chợt vang lên từng trận âm th vù vù, tựa hồ ẩn chứa tiếng gào thét thảm thiết. Ta chẳng rõ đó là thứ gì, nhưng chúng lại mang đến cho ta cảm giác rợn tóc gáy.
Chẳng biết tự bao giờ, ta nhận ra bàn tay cầm bút của đã bắt đầu run rẩy.
Mắt ta kh ngừng ra bên ngoài chính sảnh, ta muốn xem khi nào nội sẽ quay về, rốt cuộc đã đâu khi nãy?
Khi ta đang chăm chú dõi theo, xa xa nơi chân trời tựa hồ một mảng đen đang lan tỏa. Vị trí đó hẳn là cách nhà chúng ta kh quá xa, song giữa đêm khuya th vắng, ta căn bản kh thể rõ.
Ngay khoảnh khắc , ta tựa hồ nghe th từ trong chính sảnh truyền đến từng tiếng kêu chiêm chiếp. Nghe th động tĩnh, ta vội vàng qu, tìm kiếm âm th.
Một bóng xám thoắt cái vụt ra từ phía sau ta, lẩn nh vào trong quan tài, trước ánh mắt kinh hãi tột độ của ta.
Cảnh tượng này khiến tim ta giật thót, suýt chút nữa đã bu rơi bút l trong tay, nhưng may thay, ta đã kh phạm sai lầm .
Khi ta trấn tĩnh vào trong quan tài, một con chuột cống to tựa nắm tay đang trừng mắt ta bằng đôi mắt x lục quỷ dị. Vừa th cặp mắt , tim ta như bị bóp nghẹt.
Khoảnh khắc kế tiếp, con chuột cống kia đột nhiên nhảy phắt lên, há to miệng lao thẳng về phía tay ta.
Ta chỉ thể nói đó hoàn toàn là phản ứng theo bản năng. Tay ta lập tức rụt lại, cây bút l kia tất nhiên cũng rơi vào trong quan tài.
Nhận ra sự chẳng lành, ta toan đưa tay nhặt cây bút l lên.
Tuy nhiên, ta lại th trong quan tài, đôi mắt vẫn nhắm nghiền của kẻ ngây dại chợt mở bừng…
Khoảnh khắc kẻ ngây dại mở mắt, đôi đồng tử giăng đầy tơ m.á.u cứ thế chằm chằm vào ta, còn con chuột cống trong quan tài phát ra tiếng kêu chiêm chiếp.
Tựa hồ đang khiêu khích ta, nó thoáng cái đã khuất khỏi tầm mắt ta.
Lúc này, ta chỉ cảm th tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, đứng cạnh quan tài mà tay chân luống cuống. Cây bút l nằm cạnh đầu kẻ ngây dại, kẻ đó vừa mở mắt, chưa lập tức bò dậy mà vẻ hơi mơ màng, đầu khẽ lắc lư trong quan tài vài lượt.
Kẻ ngây dại kia, nó đã bật dậy …
Thân thể ta muốn lùi về phía sau, nhưng đôi chân như thể bị đóng nh tại chỗ.
Ngay sau đó, ta th khóe miệng kẻ ngây dại hiện lên một nụ cười quỷ dị, nó đột nhiên bật ngồi dậy từ trong quan tài, vẻ mặt đầy phấn khích dáo dác xung qu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.