Mượn Âm Thọ
Chương 79:
Quả nhiên, sau khi lướt mắt ta và Phương Na Na một cái, Vương Linh liền xoay . Tiếng guốc cao gót lộc cộc vang lên, nàng bước vào khu dân cư. Mãi đến khoảng hai khắc sau, khi nghe th tiếng guốc đã xa, ta mới bu Phương Na Na ra.
Lúc này, Phương Na Na trừng mắt ta, dung nhan ửng hồng. th vậy, ta vội vàng đưa tay lên sờ mũi, trong lòng cảm th vô cùng ngượng ngùng.
Sau đó, ta vội vàng giải thích với Phương Na Na rằng vừa ta thật sự là bất đắc dĩ mới làm như vậy, bởi vì Phương Na Na đột nhiên về phía Vương Linh, hành động này quá rõ ràng, cho nên ta sợ Vương Linh phát hiện.
Nghe ta giải thích, Phương Na Na chỉ hừ lạnh một tiếng, cũng kh nói gì, khiến ta chút kh biết tính , bởi vì ta cũng kh rõ rốt cuộc là Phương Na Na đang trách ta hay kh trách ta.
Tuy nhiên, đánh lạc hướng là sở trường của ta.
"Hay là… nàng ở ngoài này đợi ta, ta vào trong đó xem xét thế nào?" Ta Phương Na Na, cất lời.
Nghe vậy, Phương Na Na lại tức giận trừng mắt ta: " để một ta đứng đợi ở ven đường tối mịt mờ như thế này ư?"
Nghe vậy, ta chút bực dọc trong lòng. Chẳng ta sợ Phương Na Na theo ta, lỡ chạm mặt Vương Linh, lại xảy ra chuyện chẳng lành hay ?
Thôi vậy, đành chịu. Chỉ thể đưa Phương Na Na theo, nhưng ta dặn dò Phương Na Na, lát nữa nếu Vương Linh thật sự gì đó nguy hiểm, thì nàng hãy nhớ mau chóng rút lui, bởi vì ta thể cầm chân nàng ta một khắc.
Đối mặt với lời dặn dò của ta, Phương Na Na chỉ ta, cũng kh nói gì.
"Ngươi kh th tối nay hơi lạnh lẽo ?"
Vương Linh ngước ta, cất tiếng hỏi.
Nghe vậy, ta chau mày, hình như quả thật hơi se lạnh. lẽ là do ta và Phương Na Na đứng ngoài này quá lâu nên mới cảm th ều này chăng?
Ta kh suy nghĩ nhiều, dẫn Phương Na Na vào khu dân cư. Lúc này đã gần nửa đêm, nhiều hộ dân trong khu nhà đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lác đác vài nhà còn sáng ánh đèn.
Mà ta lại th, phòng của Vương Linh vẫn còn sáng đèn.
Vương Linh ở gian phòng trong góc khuất nhất, vốn kh dễ thu hút sự chú ý của khác. Nhưng lẽ bởi vì vừa bước vào đây, ta đã để ý đến căn phòng này, nên bây giờ lại cảm th nó đặc biệt hiển lộ.
Chúng ta chậm rãi tiến gần đến căn phòng của Vương Linh, đến trước cửa, ta hít sâu một hơi, sau đó gõ cánh cửa.
Cốc cốc cốc...
Gõ khoảng m giây, bên trong liền truyền đến một th âm vọng ra: "Ai đó?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-79.html.]
Sau đó là tiếng đồ đạc xê dịch, ta thể cảm nhận Vương Linh đang thu dọn vật gì đó, phát ra tiếng động, song ta chẳng hay nàng ta đang thu dọn những gì.
“Xin hỏi, chúng ta là nhân viên của quán karaoke Hoàng Gia, kh biết Vương Linh cô nương đây kh? Chúng ta vài chuyện muốn thỉnh giáo cô nương.”
Ta cất lời vọng vào trong, song Vương Linh kh đáp lời ngay, mà bảo ta đợi chốc lát. Sau đó lại truyền đến một tràng động tĩnh, ta chẳng rõ rốt cuộc nàng ta đang làm gì.
Chờ chừng vài phút, Vương Linh mới bước ra mở cửa cho chúng ta.
Giờ đây, Vương Linh đã thay một bộ thường phục ngủ rộng rãi, xem chừng cũng đã tháo bỏ son phấn. Nàng ta tr quả thật mỹ lệ, cho dù là dung nhan mộc mạc, ta vẫn thể th làn da nàng ta vô cùng đẹp đẽ.
“Các vị chuyện gì vậy?”
Vương Linh chỉ mở hé cửa, bản thân nàng ta đứng chặn ngay lối vào, khiến ta hoàn toàn kh thể th tình hình bên trong phòng là như thế nào.
“Chuyện là thế này, Vương Linh cô nương, đêm qua tại phòng karaoke hạng sang 306 của quán chúng ta, lúc nhân c dọn dẹp phát hiện khí cụ âm th bị kẻ gian cố ý phá hoại. Th qua camera giám sát, chúng ta phát hiện dường như cô nương cũng là một trong các vị khách ở phòng 306 đêm qua, bởi vậy vài việc muốn tìm hiểu đôi chút.”
“ tiện để chúng ta vào trong nói chuyện kh?”
Lời nói dối này tuy kh hoàn mỹ, nhưng ít nhất ta đã tính toán kỹ lưỡng , như thế thể tạm thời khiến Vương Linh bớt cảnh giác đôi chút.
Huống hồ, th tin này cũng là do quản lý quán karaoke gửi cho ta, đêm qua Vương Linh thật sự đến quán karaoke Hoàng Gia.
Đối mặt với câu hỏi của ta, Vương Linh hơi cau mày: “Xin lỗi, đêm qua ta về khá sớm, dường như chưa đến mười một giờ ta đã rời . Lúc ta thì bọn họ vẫn còn đang chơi, bởi vậy ta kh rõ tình hình cho lắm.”
vẻ như Vương Linh kh hề nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của ta.
“Vậy Vương Linh cô nương, chúng ta thể vào trong tìm hiểu đôi chút về tình hình của những vị khách khác trong phòng đêm hôm đó được kh? Dù thì bộ khí cụ kia của chúng ta cũng đắt.”
“ lẽ là do cô nương về sớm, chúng ta th cô nương trong camera giám sát, bởi vậy mới nhờ ều tra th tin của cô nương, mới đến đây hỏi thăm. Nếu ta cứ thế mang th tin này về, chắc c sẽ bị quản lý mắng cho một trận tơi bời mất.”
Ta bất đắc dĩ Vương Linh, nói.
Cuối cùng, dường như Vương Linh đã suy nghĩ kỹ càng, lúc b giờ mới chịu tránh đường, cho chúng ta vào trong.
Căn phòng của Vương Linh được bài trí đơn giản, song thể cảm nhận được sự ấm áp. Khắp nơi đều là tr dán tường hình trẻ thơ, thậm chí còn cả búp bê.
“Các vị cứ tùy tiện, phòng vẻ chật hẹp.” Vương Linh nói với chúng ta, sau đó rót nước mời. Căn phòng này chẳng lớn m, song bếp và nhà vệ sinh riêng biệt. Điều bắt mắt nhất trong phòng của Vương Linh chính là chiếc tủ lạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.