Mượn Âm Thọ
Chương 80:
Tủ lạnh hai cánh, vừa bước vào, ánh mắt của ta đã bị chiếc tủ lạnh này thu hút. Bởi vì phòng ngủ chẳng lớn m, thuê căn phòng như vậy, cớ gì lại mua một chiếc tủ lạnh lớn đến thế? Điều này khiến ta đôi chút khó hiểu.
“Hai vị muốn hỏi gì thì cứ hỏi , đêm qua là Ngô Tổng mời khách. Thật ra hai vị hỏi ta sẽ rõ hơn, vài trong đó ta cũng kh quen.”
Vương Linh ngồi trên giường, ta và Phương Na Na, nói.
Sau đó, ta mở chức năng ghi âm trên ện thoại lên: “Vương cô nương, thật thất lễ quá, ta kh mang theo gi bút. Ta ghi âm lại, sau đó đưa cho quản lý của chúng ta.”
Vương Linh gật đầu, ra hiệu đồng ý. Sau đó ta bắt đầu hỏi nàng ta một số câu hỏi đơn giản, còn tay ta thì thò vào túi quần. Trong túi quần của ta là một con búp bê rơm, đây là thứ ta đã chuẩn bị kỹ càng trước khi đến đây.
Bởi vì ta thử xem, ba hồn của Lưu Kiệt thật sự ở trong căn phòng này hay kh.
Lúc hỏi, ta âm thầm vận chuyển linh khí rót vào trong ngày tháng năm sinh trên con búp bê rơm, chậm rãi cảm nhận. Trong tình cảnh này, con búp bê rơm chính là vật thay thế cho Lưu Kiệt, nếu ba hồn của Lưu Kiệt thật sự ở trong căn phòng này, ắt hẳn sẽ cảm nhận được sự tồn tại của con búp bê rơm.
Ít nhiều cũng sẽ chút phản ứng.
Sau mười m phút, đột nhiên, ta cảm th con búp bê rơm trong túi quần hơi ấm nóng lên. Nhận ra ều này, trái tim ta khẽ chùng xuống.
Đúng , xem ra ta tìm đúng chỗ .
Nói xong, ta cất ện thoại , sau đó mở ện thoại, tìm một bức ảnh của Lưu Kiệt. Đây là bức ảnh ta chụp lúc chiều, lúc đó Lưu Kiệt vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh trên ghế sofa.
“Vương cô nương, cho hỏi cô nương quen này kh?”
Ta đưa màn hình ện thoại cho Vương Linh xem, sau đó hỏi. Lúc hỏi, ánh mắt ta chằm chằm vào Vương Linh. Ta để ý th khi th bức ảnh của Lưu Kiệt, trong mắt Vương Linh lóe lên một tia dị thường.
Nếu như kh ta vẫn luôn chằm chằm vào mắt nàng ta, lẽ ta đã kh thể nào phát hiện ra sự thay đổi nhỏ bé này, bởi vì Vương Linh che giấu quá tài tình.
“Mỗi ngày ta gặp nhiều , ta kh ấn tượng gì với này.”
Vương Linh lắc đầu, nói với ta.
Nghe vậy, ta khẽ mỉm cười, sau đó nàng ta, nói: “Vương cô nương, cô nương quên ? Ở quán karaoke, ta còn va cô nương, thậm chí còn hành vi khiếm nhã với cô nương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-80.html.]
Nghe ta nhắc nhở, Vương Linh lập tức lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, ta nói: “Đúng , ngươi nói như vậy ta mới nhớ ra. Tên tiểu tử kia tuổi còn trẻ mà quả là gan to tày trời.”
Tất cả biểu hiện của Vương Linh đều tự nhiên. Ta đứng dậy, Vương Linh trước mắt, nói thẳng: “, là ta sai.”
"Nhưng e rằng chẳng đến nỗi nàng đoạt ba hồn của đ chứ?"
Giọng ệu của ta khi cất lời cuối cùng càng thêm phần lạnh lẽo, ánh mắt gắt gao khóa chặt l Vương Linh. Dứt lời, sắc mặt nàng rõ ràng biến đổi, ngẩng đầu đối diện với ta.
"Ta hoàn toàn chẳng rõ đang nói gì, ta th hai vị dường như kh đến đây để ều tra, xin hãy mau rời khỏi, nếu kh ta sẽ bẩm báo quan phủ đ."
Vương Linh đứng dậy khỏi giường, ánh mắt lạnh lẽo ta. Lúc này, ta lại mỉm cười, rút con búp bê rơm từ trong túi áo ra. Ngay khoảnh khắc đó, trên thân con búp bê rơm chợt bốc lên làn khói x nhàn nhạt, lá bùa ghi ngày tháng năm sinh kia tựa như bị lửa thiêu đốt, dần dần tiêu tán.
Thế nhưng, lại kh hề th một ngọn lửa nào bùng lên.
"Đến giờ khắc này , nàng chẳng cần giả vờ nữa. Ta thể cảm nhận được, ba hồn của vẫn còn qu quẩn trong căn phòng này."
Lời vừa dứt, ta liền th khí chất trên Vương Linh đột nhiên biến đổi, lạnh lùng như băng sương, đôi mắt ta kh chút cảm xúc vương vấn.
Chứng kiến cảnh này, ta thầm giật thon thót. Cuối cùng, nàng cũng chịu lộ nguyên hình ?
Nhận th khí thế tỏa ra từ Vương Linh, ta lập tức cảnh giác. Bởi lẽ, giờ phút này Vương Linh đã rõ ta phát hiện ra m mối trong căn phòng này, vậy thì chắc c nàng sẽ chẳng còn che giấu nữa.
"Ha ha, kh ngờ, hai vị còn đến nh hơn ta dự liệu."
Giọng nói lạnh nhạt của Vương Linh vang lên. Nghe vậy, ta kh đáp lời, mà nàng chằm chằm, đề phòng nàng hành động thiếu suy nghĩ. Ta luôn trong tư thế sẵn sàng ứng phó, bởi lẽ phía sau ta còn Phương Na Na.
Nhưng ều khiến ta hoàn toàn kh ngờ tới chính là, lúc này Vương Linh lại chẳng hề hành động gì quá khích, thậm chí ngay cả luồng khí toát ra khi nãy cũng tiêu biến, ều này khiến ta chút bất ngờ kh kịp ứng phó.
Thế nhưng, ta vẫn kh dám lơ là, tiếp tục gắt gao chằm chằm vào Vương Linh trước mặt. Chỉ th nàng khẽ cười một tiếng, đến bên cạnh, tự mở một chai rượu cho . Đúng vậy, trong nhà Vương Linh vậy mà lại sẵn thứ này.
Nàng tự rót rượu cho , nhấp một ngụm, sau đó ta, cất lời: " đừng căng thẳng, ta đây nào ác ý gì."
Chứng kiến khí thế đột nhiên trở nên hòa nhã của Vương Linh, ngay cả bản thân ta cũng chút ngẩn ngơ, hoàn toàn chẳng rõ nữ nhân này rốt cuộc đang bày mưu tính kế gì.
Đúng lúc này, ta th Vương Linh kéo ngăn kéo đầu giường ra, sau đó l từ bên trong ra một chiếc lọ nhỏ. Chiếc lọ này to bằng nắm tay, ều quan trọng nhất chính là, miệng lọ được dán kín bởi một đạo phù chú.
Chưa có bình luận nào cho chương này.