Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mỹ Vị Khó Cưỡng

Chương 12:

Chương trước Chương sau

“Quỷ mới báo đáp ngươi.” Ta đẩy ra bỏ chạy ngay vào phòng khóa cửa lại, kỳ thật, ở trước mặt , ta cảm th kh khác gì một đứa trẻ con. Chưa kịp ngồi xuống, ta đã nghe th tiếng đập cửa thình thịch.

“Mở cửa.” Bên ngoài vang lên giọng nói của Nhạc Diễm, thật đúng như âm hồn kh tan.

“Ta muốn nghỉ ngơi, mời ngươi về phòng.” Còn lâu ta mới mở cửa cho vào.

Ta l quần áo chuẩn bị tắm, cái nơi buổi sáng bị Nhạc Diễm chạm qua đến giờ vẫn cảm th khó chịu.

“Ngươi nói lại một lần thử xem. Mở cửa!” Giọng nói của Nhạc Diễm làm ta cảm th vô cùng bất an, quần áo vừa l trong tủ cũng đặt lại chỗ cũ.

“Kh ra chính là kh ra.” Ta kh ý định để tiến vào, bất quá ta vẫn đứng ở sau cánh cửa phòng ngừa hành động tiếp theo của .

“Bịch bịch.” Hai tiếng vang lên, Nhạc Diễm cư nhiên x lên đá vào cánh cửa, khiến ta đang đứng đằng sau cũng giật sợ hãi, thật quá đáng lắm .

“Ngươi làm cái trò khỉ gì thế, lại đá cửa.” Ta tức giận hô lên.

“Nếu ngươi mở, ta sẽ kh đá nữa.” Nhạc Diễm tiếp tục dùng chân đá thêm m cái, cũng chẳng sợ bị khác th.

“Này, sắp hỏng đó.” Ta cảm th vô cùng đau lòng cho cái cửa thân yêu, cuối cùng kh thể làm gì khác hơn đành nhắc nhở .

“Mở cửa.” Nhạc Diễm vẫn chỉ nói hai chữ đó, thật đúng là một tên kh đáng yêu tẹo nào.

“Ta sợ ngươi .” Nếu tiếp tục như vậy, chỉ sợ ba cùng dì Thiệu cũng sẽ lên mất, nghĩ vậy, ta đành nhượng bộ, nhưng cũng chỉ dám mở he hé.

“Mở cửa mà cũng chậm chạp, kh biết vừa là ai rên lớn tiếng như vậy.” dám đề cập đến chuyện ở bệnh viện lúc nãy nữa chứ, hừ, ta còn chưa tìm tính sổ, thế mà dám tới tìm ta trước, tại lần nào cũng tỏ vẻ như đúng thế nhỉ.

“Coi như ta sợ ngươi, chuyện gì nói mau.” Ta dùng thân chặn lại, giữ cho cửa he hé, phòng ngừa đột nhiên tiến vào.

“Ngươi mở tí xíu như thế thì nói được? Để ta vào.” Nhạc Diễm cố gắng chen vào trong. Ta đương nhiên kh thể để vào, nếu kh khác gì dẫn sói vào nhà, vì vậy ta liều mạng đẩy mạnh cửa lại.

“A!” Cánh cửa vừa đóng, một tiếng hét thảm vang lên, Nhạc Diễm đau đớn ngã té trên mặt đất. Trời, hình như ta kẹp , ta vội vàng mở cửa ra: “Này, ngươi kh chứ.” ôm tay ngã trên mặt đất, ta lo lắng ra xem vết thương của . Tuy khó ưa, nhưng ta kh hy vọng bị thương, dù giờ cũng tạm xem như là em trai ta.

“A!” Lần này đến phiên ta hét lên, tên Nhạc Diễm đáng ghét dám thừa lúc ta xem xét vết thương cho liền bật dậy đẩy mạnh ta vào phòng.

“Hay lắm, ngươi gạt ta.” Lúc nhận ra Nhạc Diễm đang giả bộ thì cũng đã muộn, lúc này đã xoay khóa cửa lại.

“Gạt ngươi thì ? Sáng nay kh ngươi cũng lừa ta à, ta đây chẳng qua chỉ là thù tất báo thôi.” Nhạc Diễm vẻ mặt ám về phía ta.

“Ngươi đừng lại đây, ba và dì Thiệu đang ở dưới lầu đó.” ánh mắt tràn ngập d*c v*ng của Nhạc Diễm là ta biết muốn làm gì .

“Nếu sợ thì ta đã kh làm.” Nhạc Diễm quả nhiên là Nhạc Diễm, cái gì cũng kh sợ, cái gì cũng kh kiêng. Nhưng ta lại sợ đ, dù m lần trước đều kh ngoài, lần này trong nhà hai to đùng đang sống, tùy thời sẽ lên, nếu th khóa cửa, nhất định sẽ cảm th kỳ lạ.

“Đây là nhà của ta, mời ngươi ra khỏi phòng ta ngay lập tức.” Ta vừa nói vừa lui lại sau đống đồ đạc để tạo khoảng cách với .

“Bây giờ đây cũng là nhà của ta, ta muốn vào phòng ai thì vào.” từng bước ép ta lui lại, thẳng đến khi ta sắp ngã vào giường.

“Ta là nam, cũng là trai ngươi.” Ta đặt m.ô.n.g xuống giường, ngửa cổ lên nói với .

“Nam thì chứ? Cũng kh đã làm ?” vọt tới đè mạnh ta xuống.

“Ôi ta đau đầu quá.” Ta tính giả bộ ngất xỉu, chỉ ều, ta quên mất chiêu này ta đã dùng .

“Lần này ta kh mắc lừa đâu.” Xem ra phương pháp này đúng là kh dùng lần hai được.

“Ngươi đứng lên cho ta.” Nhẹ nhàng kh được thì mạnh bạo thử xem. Ta giơ tay đánh về phía , mặc dù biết rõ sẽ kh trúng, nhưng chung quy cũng thử một lần, kỳ thật ta chỉ muốn ép ra khỏi phòng ta thôi, ều một đ.ấ.m này, quả là vẫn thất bại.

“Cốc cốc.” Đúng lúc này, tiếng gõ cửa lại vang lên.

“Mộ Phàm, con khách.” Thì ra ba đang ở ngoài, ta vội vàng lùi về sau nhưng tay lại bị túm l.

“Ba, ai tìm con ạ?” Ta còn kh thoát khỏi Nhạc Diễm, làm ra gặp khách được.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Con ra xem là biết, ba cam đoan con sẽ vui mừng.” Giọng nói vui vẻ của ba vang lên, cũng làm hại ta vô cùng căng thẳng, nếu vạn nhất ba th Nhạc Diễm đang đè ta thì làm đây.

“Ưm.” Ta dùng sức thúc vào Nhạc Diễm, nhưng kh chỉ kh đứng dậy, mà còn tăng thêm sức nặng đè lên ta.

“Mộ Phàm, con đang làm gì đó, còn chưa ra.” Ba phát hiện chút kỳ lạ nên lại gõ cửa lần nữa.

“À, con chút mệt nên muốn nằm nghỉ chút nữa.” Tên Nhạc Diễm c.h.ế.t tiệt, biết rõ ba ta ở bên ngoài mà còn kh ngừng qu nhiễu, ta thật hận kh thể đập cho một trận nhừ tử.

“Vậy muốn vị khách này vào phòng thăm con kh?”

Ta cảm th vô cùng kỳ lạ, kh biết vị khách này quen thân đến mức nào mà ba lại cho phép vào phòng của ta.

“Kh cần đâu ba. Con xuống ngay.” Nếu kia vào thì tiêu. Hóa ra, đang chịu áp lực quá mức lúc bộc phát sẽ vô cùng lợi hại, kh biết mọi thế kh, nhưng ta thì đúng là vậy, thật kh ngờ ta thể một chân đá văng được Nhạc Diễm.

“Bịch.” Nhạc Diễm bị đá ngã lăn xuống đất.

“Mộ Phàm, tiếng gì thế?” Đang định rời bỗng ba nghe th tiếng động lạ mà ngừng lại hỏi.

“Dạ kh, cái ghế bị đổ thôi ạ.” Kh ngờ Nhạc Diễm lại kh tức giận, mà chỉ đứng lên lại tiến về phía ta.

“Con cẩn thận một chút, ba xuống trước đây.” Ba nghe ta giải thích liền yên tâm xuống lầu.

“Con mẹ nó, ngươi ngoan ngoãn một chút cho ta.” Ta bị Nhạc Diễm làm phiền đến mức mở miệng mắng to, tên c.h.ế.t tiệt đó lại tiếp tục đè lên ta, sau đó còn xé rách quần áo ta ra.

“Kh ngờ ngươi cũng biết nói bậy.” Nhạc Diễm ngạc nhiên ngẩng đầu ta.

cái gì mà , đủ , ngươi thích chơi đùa, ra chỗ khác mà chơi, ta còn khách.” Ta thật hy vọng vừa chửi bậy vừa kh là ta, nhưng sự thật chứng minh lại đúng là thế.

“Kh, ta muốn làm.” Kh ngờ tên Nhạc Diễm lại mặt dày như vậy, ôm l ta, như một đứa bé m*t kẹo mà tấn c n.g.ự.c ta.

“Ngươi muốn làm cũng xem tình hình chứ, vừa ba lên nói gì, chẳng lẽ ngươi kh nghe th.” Thật đúng là một đứa nhóc to xác ngu ngốc, thế mà ta còn tưởng rằng đã trưởng thành cơ đ.

“Nhưng bây giờ ta muốn làm, ai bảo buổi sáng mới làm được một nửa ngươi đã bỏ chạy.” Nhạc Diễm ta như thể sai là ta chứ kh , hại ta kh đành lòng cự tuyệt. Nhưng nghĩ nghĩ lại một lúc, kh từ trước đến nay ta toàn bị khuôn mặt của mê hoặc, khiến lần nào cũng ăn vụng thành c , lần này tuyệt đối kh thể phạm vào sai lầm cũ được.

“Ta gặp khách, ngươi muốn làm thì tự mà làm.” Ta nhẫn tâm đẩy ra, định thay quần áo.

“Bây giờ ta sẽ làm.” tàn nhẫn kéo quần áo ta ra, tay cũng vươn đến h* th*n ta.

“Này, này, này.” Cự tuyệt kh được mặt , mà ngay cả tay cũng cự tuyệt kh được, thật mất mặt quá .

“Được , coi như ta sợ ngươi, tối nay tùy ngươi thích làm gì thì làm.” Vì tạm thời muốn thoát khỏi , ta đành nói vậy, đến lúc đó ta sẽ nghĩ cách quăng , he he.

“Đến lúc đó kh được giở trò đ.” Lúc ta muốn đẩy ra, lại hướng về phía ta đòi chứng minh.

“Vâng ạ, vâng ạ, tiểu tổ t.” Ta vội vàng gật đầu, ba cùng khách lẽ đã chờ lâu lắm .

“Vậy thì trước tiên ước định cái đã.” chỉ vào miệng , sau đó vươn đầu đến trước mặt ta.

“Kh.” Kêu ta hôn , còn lâu nhé. Kỳ thật lần nào cũng là do hôn ta, chứ ta chưa từng chủ động lần nào. Lần này kêu ta chủ động hôn , đánh c.h.ế.t ta cũng kh làm.

“Kh muốn? Vậy thì giờ làm luôn .” Nhạc Diễm th ta cự tuyệt, liền bắt đầu lôi kéo quần áo ta.

“Dừng, ta đồng ý là được chứ gì.” Ta cúi đầu hôn nh một cái.

“Thế này kh tính.” Vậy mà kh biết đủ còn lắc đầu, gắt gao túm ta kh tha.

“Ngươi muốn hôn kh ta đã hôn .” lần một lại đòi hỏi lần hai, đây là một vị d nhân Trung Quốc đã từng nói, đương nhiên… vị d nhân đó chính là ta.

“Thế mà gọi là hôn à? Chẳng khác gì muỗi cắn cả.” Nhạc Diễm chỉ vào miệng ý bảo thêm một lần.

“Được , mặc kệ thế nào đây cũng là lần cuối đ.” Ta lại nh cúi đầu xuống nhưng lần này bị bắt bài, kết quả bị ôm chặt l hôn kh ngừng, rốt cuộc cũng thành chủ động, đã thế còn luồn đầu lưỡi vào trong miệng ta. Thẳng đến khi ba ta quay lại gõ cửa lần nữa, ta mới vội vàng đẩy ra, bởi vì động tác quá nh nên nước miếng kh kịp nuốt mà chảy dài xuống khóe miệng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...