Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mỹ Vị Khó Cưỡng

Chương 13:

Chương trước Chương sau

Thật vất vả ta mới thoát khỏi ma trảo của Nhạc Diễm, sau khi lau rửa sạch sẽ, ta liền vào phòng khách, th bóng lưng đang nói chuyện với ba chút quen mắt.

“Mộ Phàm ca.” Ngồi trên ghế salon, cô gái vừa quay đầu lại th ta, liền chạy đến ôm chầm l. May mà Nhạc Diễm kh theo xuống, nếu kh chứng kiến cảnh này chỉ sợ lại phát khùng lên.

“Cô là…?” Ta đẩy cô gái tóc dài ra, cẩn thận nàng, cảm giác hình như đã từng gặp đâu đó, nhưng lại thật sự nhớ kh ra.

“Được lắm, mới m năm kh gặp đã quên em ?” Nàng ta tinh nghịch đ.ấ.m ta m cái, làm ta chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

“Con thật là, ngay cả Tiểu Du cũng quên .” Ba th ta nghĩ mãi kh ra, liền lên tiếng nhắc nhở.

“A, Tiểu Du đó à? M năm kh gặp mà em đã trở nên xinh đẹp thế này ư, hèn gì kh nhận ra.” Lúc này ta mới nhớ đến cô bé ngày xưa ở cạnh nhà, từ nhỏ cùng ta lớn lên, thể coi như th mai trúc mã. Ngày đó Tiểu Du kh như bây giờ, bốn năm trước, cô vẫn chỉ là một cô bé với mái tóc ngắn vàng như con trai, cá tính hoạt bát nghịch ngợm vô cùng đáng yêu. Kh ngờ mới ra nước ngoài m năm, mà đã thành thiếu nữ mười tám, mái tóc ngang vai, ngay cả quần jean trước kia hay mặc cũng đã thành bộ váy áo màu x lam, khó trách nhất thời ta nhớ kh ra.

“Thật là, bây giờ em xinh đẹp, thế là trước kia kh xinh chứ gì?” Tiểu Du cong miệng xoay , xem ra giận ta .

“Nào , trong mắt , Tiểu Du vĩnh viễn là xinh đẹp nhất.” Ta kéo Tiểu Du lại, để nàng đối mặt với ta. Cảm giác như thời gian quay lại hồi còn bé, ta là đại ca ca của Tiểu Du, suốt ngày nàng chạy theo ta, luôn miệng gọi Mộ Phàm ca.

“Thế còn được, tha thứ cho đó.” Tiểu Du nói xong liền kéo ta ra ghế salon ngồi.

“Tiểu Du, m năm ở nước ngoài sống tốt chứ?” Sau khi tốt nghiệp trung học, cả nhà nàng liền xuất ngoại qua Úc sinh sống, từ đó ta kh còn gặp lại nàng nữa. Lúc nàng cũng kh nói ta một tiếng, cứ thế mà , làm ta đau lòng mất m tháng.

“Đương nhiên kh tốt , kh Mộ Phàm ca, làm chuyện gì cũng chẳng th thú vị.” Tiểu Du buồn bã cúi mặt xuống, khiến ta cũng cảm th chút khổ sở, dù nước ngoài nhiều cái lạ lẫm kh quen, cho dù nhà làm bạn, nhưng kh bạn bè cũng sẽ buồn.

“Bây giờ ổn , cháu đã về, Mộ Phàm ca sẽ chơi đùa với cháu đến mệt luôn.” Lúc này ba bỗng xen vào nói, phát hiện hình như ta kh khiếu dỗ dành phái nữ, cho nên lên tiếng nói giúp, làm ta vô cùng cảm kích mà thoáng qua ba.

“Thật hả? Mộ Phàm ca, thật sự sẽ chơi với em chứ?” Tiểu Du ngẩng mặt lên, hai mắt sáng như ánh lấp la lấp lánh khiến ta kh thể cự tuyệt được.

“Em thích đâu chơi, sẽ cùng em.” Ta cũng muốn bồi thường quãng thời gian bốn năm qua cho nàng, từ nhỏ ta chỉ một , cho nên luôn coi Tiểu Du như em gái. Bây giờ em gái mất vất vả lắm mới trở về, đương nhiên ta sẽ bù đắp cho nàng .

“Mộ Phàm ca, thật tốt.” Tiểu Du ôm l tay ta, ba cùng dì Thiệu th liền mỉm cười rời khỏi phòng khách.

“Nào, nói cho Mộ Phàm ca nghe m năm nay em ở Úc sống thế nào.” Ta nâng mặt Tiểu Du lên, hết thảy động tác đều quen thuộc, tự nhiên. Kh ngờ Tiểu Du lại đỏ mặt, nhất thời ta vội vàng rút tay lại, giờ Tiểu Du đã là một thiếu nữ , kh thể tùy tiện như xưa được.

“Xin lỗi.” Ta vội vàng xin lỗi, hy vọng Tiểu Du kh hiểu lầm.

còn xin lỗi gì chứ, thật khách sáo.” Tiểu Du thoáng chốc đã khôi phục thái độ như cũ, đúng là Tiểu Du vẫn như xưa. Trừ mái tóc đã dài hơn trước, nhưng cá tính vẫn hoạt bát, nghịch ngợm, còn ta vẫn là đại ca ca trong mắt nàng.

“Ha ha.” Ta khúc khích cười hai tiếng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Kỳ thật m năm nay em sống cũng được, ba mẹ ngày nào cũng bận bịu nhiều việc, em thì tất bật chuyện học hành, bốn năm trôi qua nh.” Tiểu Du cảm thán vài câu, ta phát hiện m năm kh gặp, nàng đã trưởng thành kh ít, mặc dù vẫn còn nét tinh nghịch nhưng cũng trầm tĩnh hơn xưa.

“Đã bạn trai chưa?” Ta chọn một đề tài vui vẻ để nói, tránh cho Tiểu Du lại chìm vào quá khứ kia.

“Đã từng, nhưng mà trước khi về đây đã chia tay , ta kh muốn em về nước.” Vẻ mặt Tiểu Du tuy vẫn nặng nề, nhưng so với vừa cũng đã khá hơn.

“Em ở Úc sống tốt, lại bạn trai, tự dưng lại muốn về đây?” Thật kỳ quái, mọi kh đều muốn ra nước ngoài sinh sống ư? Tiểu Du vất vả Úc lại muốn quay về, hơn nữa cả bạn trai cũng bỏ?

“Mộ Phàm ca, kh chào đón em .” Tiểu Du tr vẻ như sắp khóc, xem ra nàng đã hiểu lầm ý ta.

“Kh , kh ý đó, em về đương nhiên vô cùng hoan nghênh, chẳng qua chỉ hơi thắc mắc kh biết lần này em về làm gì thôi, xem thể giúp em được chút nào kh mà.” Toát mồ hôi, kh ngờ chỉ giải thích thôi mà ta đã đầu đầy mồ hôi, trẻ tuổi thật khó đối phó mà.

“Hì hì.” Tiểu Du ta chật vật liền bật cười, khiến ta kinh ngạc nàng.

“Em-” Ta há mồm cứng lưỡi vừa nước mắt lưng tròng trước mặt, kh nàng Úc học biểu diễn đó chứ, cứ hù ta sửng sốt liên tục thế này.

“Mộ Phàm ca quả nhiên giống hệt trước kia, thật dễ bị mắc lừa.” Tiểu Du chỉa một ngón tay vào ta, sau đó cười nghiêng ngả, tay ôm bụng ngã vào ghế.

“Được lắm, dám lừa cả , xem giáo huấn em như thế nào.” Thì ra tiểu nha đầu này gạt ta, chẳng lẽ cái mặt ta tr dễ lừa gạt thế ư? kh chỉ nàng, ngay cả Nhạc Diễm cũng thường xuyên gạt ta.

“Tha cho em, tha cho em.” Tiểu Du vừa cười vừa lui vào trong góc salon, bởi vì ta đang phát huy sở trường đặc biệt “nhất chỉ thiện” của , kh ngừng cù Tiểu Du.

“Xem em còn dám nữa kh?” Cười chảy cả nước mắt, Tiểu Du tựa vào ta vừa cười vừa thở.

“Kh dám, kh dám, lần sau em kh dám nữa.” Tiểu Dũ ngã vào lòng ta cầu xin.

“Lại còn lần sau?” Ta làm càn giơ tay lên định cù tiếp, khiến Tiểu Du sợ đến nỗi dựa hẳn vào ta, đột nhiên ta cảm th cơ thể nàng tự dưng cứng ngắc.

thế, Tiểu Du?” Nhận th sự khác lạ, ta từ trong lòng lôi nàng ra, kh ngờ lại chứng kiến vẻ mặt sợ hãi của nàng.

, phía sau …” Tiểu Du kỳ quái chỉ chỉ, kh lẽ đằng sau mãnh thú , thể dọa Tiểu Du thành bộ dạng như vậy.

Má ơi! So với mãnh thú còn đáng sợ, kinh khủng hơn nhiều…

Khi ta tươi cười xoay lại, mới phát hiện Nhạc Diễm kh biết từ lúc nào đã đứng đ, bộ dạng như muốn g.i.ế.c , chằm chằm ta cùng Tiểu Du, sợ đến nỗi nụ cười trên mặt ta cũng cứng lại kh nhúc nhích được gì.

“Mộ Phàm ca, là ai vậy? lại ở nhà ?” Lúc này, Tiểu Du lên tiếng giải cứu ta khỏi cái chăm chú của mãnh thú.

“À, giới thiệu với em, đây là Nhạc Diễm, em trai .” Mồ hôi lạnh kh ngừng chảy xuống lưng, vẻ mặt âm trầm đang chằm chặp hướng vào Tiểu Du, ta kh khỏi cảm th lo lắng thay cho tương lai của nàng mà quên mất rằng, bây giờ cần lo lắng nhất chính là ta.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...